Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

PHẦN 2. NHỮNG KINH NGHIỆM XƯƠNG MÁU KHI ĐI LÀM

PHẦN 2. NHỮNG KINH NGHIỆM XƯƠNG MÁU KHI ĐI LÀM Mọi người đón nhận phần 1 quá nên nay em xin viết tiếp nha. 9. Nghệ thuật "Quản trị sếp" Sếp không phải là người để bạn sợ, mà là người bạn cần "quản trị". Đừng đợi sếp hỏi mới báo cáo. Hãy chủ động cập nhật tiến độ công việc trước khi được yêu cầu. Khi có vấn đề phát sinh, đừng chỉ mang "rắc rối" đến cho sếp, hãy mang theo ít nhất 2 phương án giải quyết. Sếp thuê bạn để giải quyết vấn đề, không phải để báo cáo vấn đề. Một nhân viên biết lo trước cái lo của sếp sẽ luôn có vị thế khác biệt.  10. Đừng bao giờ là người cuối cùng biết về một tin  đồn, nhưng hãy là người cuối cùng "phát tán" nó Ở công ty, thông tin là quyền lực. Bạn cần biết những gì đang diễn ra (ai sắp nghỉ, dự án nào sắp bị cắt, sếp đang hài lòng với ai...) để điều chỉnh hành vi của mình. Tuy nhiên, biết để đó để bảo vệ mình, chứ không phải để đi buôn chuyện. Người nắm giữ nhiều thông tin mà kín tiếng là người khiến người khác phải nể ...

CHUYỆN NGHIỆN – NGOẠI TÌNH

  CHUYỆN NGHIỆN – NGOẠI TÌNH Chuyện ngoại tình thì nhạy cảm, nhưng trong những ca làm việc của mình, có người đến chia sẻ rất thật về chuyện ngoại tình của họ. Họ biết họ đang làm sai, rất sai. Họ biết rằng vợ/chồng họ là người tốt. Biết rằng họ muốn dừng lại. Họ vừa khóc vừa nói điều đó. Họ thậm chí còn không thể tự giải thích tại sao lại làm điều này. Và trong lần gặp tiếp theo, dù có thể là 3 tháng sau hay 1,2 năm sau, câu chuyện vẫn như cũ. Bạn nghĩ sao? Yếu đuối chăng? Thiếu bản lĩnh chăng? Nói được ko làm được chăng? Hay tệ hơn nữa – dối trá, phản bội??? Tất cả đều hợp lý. Nhưng hãy chậm lại 1 chút, cùng mình thử liếc sang 1 câu chuyện khác, chủ đề khác nhé... ==1. Chuyện mấy con chuột== Loài người vốn không xa lạ gì với các chất kích thích và gây nghiện, nhưng có lẽ phải tới đầu thế kỷ thứ 20 thì nhân loại mới bắt đầu thực sự coi chất gây nghiện là thứ nguy hiểm khi thấy chúng bị lạm dụng quá đà. Và trong khoảng thời gian đó, có nhiều thí nghiệm khoa học được tiến hành xoay ...

cách để giảm thiểu sự đố kỵ giữa người với người

 Chỉ bạn vài mẹo này, nghe có vẻ "toan tính", nhưng thực chất nó là cách để giảm thiểu sự đố kỵ giữa người với người 1. Đừng làm cùng nghề với họ hàng trên cùng một con phố" ​ Tránh sự triệt tiêu lẫn nhau à giữ gìn tình thân. Trong kinh doanh, khách hàng là hữu hạn. Khi làm cùng nghề, cùng địa điểm, họ hàng vô tình trở thành đối thủ trực tiếp. "Miếng bánh" lợi nhuận bị chia đôi sẽ dẫn đến sự so sánh, đố kỵ. Nếu bạn bán đắt hơn, họ hàng nói bạn tham; nếu bạn bán rẻ hơn, họ hàng nói bạn phá đám. Khi có mâu thuẫn kinh tế, nó không dừng lại ở công việc mà kéo theo sự rạn nứt của cả một gia tộc. ằng cách tách rời nó khỏi áp lực cơm áo gạo tiền. ​2. "Khi người khác hỏi ý kiến, đừng trả lời khẳng định hay phủ định" ​Nếu bạn khẳng định "Nên làm" và họ thất bại, bạn là người có lỗi. Nếu bạn phủ định "Không nên" và họ mất cơ hội, bạn là người cản trở. Đôi khi người ta hỏi ý kiến không phải để tìm lời khuyên, mà để tìm sự đồng tình cho quyết ...

Mơ mở nhà hàng Michelin thì

Mơ mở nhà hàng Michelin thì tự nấu một bữa tối, mơ làm phim điện ảnh thì quay video bằng điện thoại, mơ viết một cuốn tiểu thuyết thì gõ một chiếc email. Ít ai chỉ bạn những nguyên tắc này một cách trực diện, nhưng từng điều trong đó đều được hình thành từ trải nghiệm thật,  qua thất bại, va vấp và những cái giá mà người đi trước đã phải trả. Điều thứ nhất: Đừng xây "Pháo đài" khi chưa đặt viên gạch nào. Đừng để sự vĩ đại trong tâm trí làm bạn tê liệt ngay tại vạch xuất phát. Nhiều người muốn viết một cuốn tiểu thuyết để đời nhưng cuối cùng lại không viết nổi một dòng đầu tiên chỉ vì sợ nó không đủ hay. Nói thẳng ra, thứ bạn thiếu nhất lúc này không phải là một cốt truyện hoàn hảo, mà là hành động bắt đầu. Khi bạn tưởng tượng về một "Pháo đài ngụy biện", cái tôi sẽ lừa bạn rằng phải chuẩn bị thật kỹ, phải khảo sát thêm, hoặc phải đợi đến lúc "có cảm hứng". Nhưng thực tế, mười phút gõ một chiếc email hay ghi chú nhân vật vào điện thoại ngay lúc đứng đợi xe ...

Ở NHÀ THÌ LÀM TƯỚNG, RA ĐƯỜNG THÌ BÁM RỊT LẤY CHÂN MẸ…

Ở NHÀ THÌ LÀM TƯỚNG, RA ĐƯỜNG THÌ BÁM RỊT LẤY CHÂN MẸ… Có ba mẹ nào đang đau đầu vì em bé nhà mình thuộc hệ “khôn nhà dại chợ” không? Ở nhà thì: Mẹ nói một câu, cãi một câu. Trái ý là lăn đùng ra ăn vạ, la hét, khóc lóc. Tự tin thái quá, cái gì cũng “Để con!”, “Không thích!”. Nhưng cứ ra ngoài là: Nép chặt vào chân mẹ, ai hỏi cũng cúi gằm mặt im re. Ra sân chơi thấy các bạn thì đứng thu lu một góc, bị giành đồ chơi cũng không dám đòi lại. Mẹ giục “Con chào cô đi/ Con ra chơi với bạn đi” thì rơm rớm nước mắt. Nhiều lúc ba mẹ vừa bực, vừa xấu hổ với mọi người, lại vừa thương và lo lắng: “Sao ở nhà nó ghê gớm thế mà ra ngoài lại nhát cáy vậy trời?” Nhưng ba mẹ ơi, khoan vội dán nhãn con là “hư” hay “nhát gan”. Dưới góc độ tâm lý trẻ nhỏ, hiện tượng này lại vô cùng dễ hiểu: Nhà là “vùng an toàn” tuyệt đối Em bé chỉ dám bộc lộ những cảm xúc mãnh liệt nhất, tồi tệ nhất, và dám thử thách các giới hạn với những người mà con cảm thấy tin tưởng nhất (chính là ba mẹ). Sự “bướng bỉnh” ở nhà thực ...

Đức quyết định vận mệnh, thiện lương sẽ thay đổi cuộc đời

  Đức quyết định vận mệnh, thiện lương sẽ thay đổi cuộc đời Luận Ngữ có câu: “Đức không cô độc, ắt có người kề bên.” Một đời người, vận mệnh chưa bao giờ là món quà ngẫu nhiên, mà là kết tinh của chính đức hạnh; hướng đi của cuộc đời cũng không phải do may mắn tình cờ, mà là sự hồi đáp của lòng thiện lương. Đức là nền tảng để lập thân, thiện là gốc rễ để xử thế. Một người có đức hạnh tốt mới có thể đi xa vững vàng; mang lòng thiện mới có thể nhận lại ấm áp và may mắn. Đức quyết định hướng đi của số phận; thiện thay đổi quỹ đạo của cuộc đời. Đây là chân lý không đổi, cũng là trí tuệ sống giản dị nhất. Đức là gốc,  có gốc mới đứng vững và đi xa Người xưa nói: “Đức không xứng vị, ắt gặp tai ương.” Đức hạnh là “lá bài cứng” nhất của một con người, cũng là nền móng của vận mệnh. Dù tài năng cao đến đâu, năng lực mạnh đến mấy, nếu thiếu đức làm nền, thành tựu hào nhoáng rồi cũng sụp đổ; cuộc đời tưởng như suôn sẻ cũng có thể rơi vào khốn cảnh vì mất đức. Đức không phải lớp vỏ bên ng...

Bố mẹ cần làm gì khi phát hiện trẻ đổ lỗi?

  Bố mẹ cần làm gì khi phát hiện trẻ đổ lỗi? Một lần cùng con ra sân tập thể, đang chơi vui vẻ với các bạn vì chạy qua vũng nước dưới sân mà trượt ngã. Chưa kịp định thần thì mình thấy con mình khóc và hét toáng lên chỉ vào một cậu bạn hàng xóm đứng cách khá xa và nói: “Tại bạn Hùng đẩy con nên con mới ngã”. Cậu bé thấy bạn khóc thì sợ sệt, lúng túng không biết nói sao… Chứng kiến toàn bộ sự việc mình vừa giận con mà chợt nhận ra cách giáo dục con đang chưa thật ổn. Điều này làm mình suy nghĩ nhiều lắm. Nếu cứ giữ thói quen tính cách như vậy, mình lo lắng khi lớn lên bé sẽ không tự chịu trách nhiệm về những gì mình làm…”. Đây chính là câu chuyện của một vị khách bên nhà cô Hiền. Đây cũng là những tình huống thường gặp ngoài xã hội, xuất phát từ hệ lụy người lớn quá nuông chiều con, cháu.  Hoặc cứ mỗi lần con chạy nhanh mà vô tình ngã đập đầu gối xuống đất rồi khóc ré lên thì các bà, các mẹ đều chạy đến đỡ dậy, đồng thời “đánh chừa” cái sàn nhà làm con cháu đau.  Nhiều lúc...

Có những đứa trẻ xử lí mọi thứ bằng nước mắt, khóc mọi nơi mọi lúc

Có những đứa trẻ xử lí mọi thứ bằng nước mắt, khóc mọi nơi mọi lúc “Mẹ bảo đi tắm cũng khóc, ăn cũng khóc, ngủ cũng khóc.  Con nhà em khóc từ lúc mở mắt dậy đến lúc nhắm mắt đi ngủ”  Bố mẹ nhìn mà vừa thương, vừa… lo. Lo con yếu đuối.  Lo sau này ra ngoài dễ bị bắt nạt.  Lo con “mong manh” quá, không chịu nổi va chạm. Và rồi, rất nhiều phản xạ quen thuộc xuất hiện: “Có thế mà cũng khóc?”  “Mạnh mẽ lên chứ!”  “Đừng mít ướt nữa!” Nhưng có một điều, nếu không hiểu sớm… bố mẹ rất dễ dạy sai: 👉 Không phải đứa trẻ nào hay khóc cũng là yếu.  👉 Có những đứa trẻ… chỉ đơn giản là cảm nhận nhiều hơn người khác. 🧠 Đằng sau những giọt nước mắt là một đứa trẻ “cảm” rất mạnh Những đứa trẻ hay khóc thường không phải vì “yếu”. Mà vì: Con cảm nhận cảm xúc rất nhanh Rất nhạy với lời nói, ánh mắt của người khác Dễ đồng cảm (thấy người khác buồn là buồn theo) Nội tâm sâu, suy nghĩ nhiều hơn bình thường Nói đơn giản:  👉 Con không yếu… con chỉ “cảm” nhiều hơn người ...

NGƯỜI KIẾM HÀNG TRĂM TRIỆU USD NHỜ… BIẾT SAO CHÉP ĐÚNG NGƯỜI.

  NGƯỜI KIẾM HÀNG TRĂM TRIỆU USD NHỜ… BIẾT SAO CHÉP ĐÚNG NGƯỜI. Mohnish Pabrai VÀ BÀI HỌC KHIẾN NHIỀU NHÀ ĐẦU TƯ PHẢI GIẬT MÌNH. Trong đầu tư, phần đông mọi người đều mắc một cái bẫy rất giống nhau: Cứ nghĩ muốn kiếm nhiều tiền thì phải có bí kíp riêng. Phải nghĩ ra chiến lược không ai nghĩ tới. Phải là người đặc biệt hơn đám đông. Nên ai cũng lao vào tìm “chén thánh”. Người thì thức đêm đọc chart. Người thì săn tin nội bộ. Người thì tin rằng chỉ cần tìm ra một công thức thần kỳ nào đó là sẽ giàu. Nhưng có một người đi ngược hoàn toàn số đông. Ông không cố chứng minh mình thông minh. Không cố sáng tạo ra cái gì quá mới. Ông chỉ làm một việc nghe tưởng rất bình thường: Sao chép. Người đó là Mohnish Pabrai. ÔNG ẤY TỪNG ĐẶT RA MỘT CÂU HỎI RẤT THẲNG: “Tại sao phải phát minh lại bánh xe… khi ngoài kia đã có người chạy rất tốt bằng chính cái bánh xe đó?” Ngẫm kỹ sẽ thấy câu này cực thấm. Trong khi hàng triệu nhà đầu tư nhỏ lẻ đang loay hoay tự tìm đường… thì Mohnish Pabrai chọn đứng trên...

TỪ ĐẾ CHẾ "10 HẠT GẠO CÓ 1 HẠT HỌ TRẦN" ĐẾN CẢNH TRẮNG TAY: LỜI NGUYỀN CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ SINH RA Ở VẠCH ĐÍCH

TỪ ĐẾ CHẾ "10 HẠT GẠO CÓ 1 HẠT HỌ TRẦN" ĐẾN CẢNH TRẮNG TAY: LỜI NGUYỀN CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ SINH RA Ở VẠCH ĐÍCH Nhiều người vẫn tin rằng giàu có là tấm vé bảo hiểm cho tương lai. Nhưng sự thật nghiệt ngã hơn nhiều: Tiền bạc không có tư duy chỉ là một đống giấy vụn chờ ngày bốc cháy. Bi kịch của gia tộc Công tử Bạc Liêu chính là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói: “Một đời gây dựng, một đời hưởng thụ, và một đời tiêu tan.” 1. Đế chế được xây bằng "máu và thép" Vào đầu thế kỷ 20, gia tộc Trần Trinh Trạch không chỉ là người giàu, họ là một thế lực. Với hàng chục nghìn mẫu ruộng và đất muối, người ta truyền tai nhau: Cứ 10 hạt gạo miền Tây thì có 1 hạt nằm trong kho nhà họ Trần. Khối tài sản khổng lồ đó không rơi từ trên trời xuống. Nó được đúc kết từ sự tính toán lạnh lùng, kỷ luật thép và tầm nhìn xuyên thế kỷ của người đứng đầu. Họ không chỉ tích lũy vàng, họ tích lũy sự thịnh vượng. 2. "Cỗ máy tiêu tiền" mang tên Trần Trinh Huy Trong khi người cha dành cả đ...

3 SAI LẦM CỦA BA MẸ KHIẾN CON NGÀY CÀNG NHÚT NHÁT, RỤT RÈ VÀ THIẾU TỰ TIN

  3 SAI LẦM CỦA BA MẸ KHIẾN CON NGÀY CÀNG NHÚT NHÁT, RỤT RÈ VÀ THIẾU TỰ TIN Chắc hẳn nhiều ba mẹ đã từng rơi vào tình huống này: Dẫn con đi chơi, gặp người quen hoặc khách đến nhà. Ba mẹ tươi cười: "Chào cô chú đi con!" Nhưng đáp lại là sự im lặng. Con cúi gằm mặt, bấu chặt lấy áo mẹ, hoặc lùi lại núp hẳn ra sau lưng. Người lớn lúc này vì phép lịch sự, vì sợ bị đánh giá là "không biết dạy con" nên thường vội vàng nói đỡ: "Khổ thế, cháu nó ở nhà thì nghịch như giặc mà ra đường là nhát cáy!" Hoặc bực mình hơn thì quay sang lườm con: "Sao con lầm lì thế hả? Có cái miệng để làm gì?" Nhưng ba mẹ ơi, chính những câu nói "chữa ngượng" ấy lại đang vô tình đẩy con lùi sâu hơn vào vỏ ốc của sự tự ti.  1. Con không "nhát", con chỉ đang "quan sát" Mỗi đứa trẻ có một nhịp độ thích nghi với môi trường khác nhau. Có những em bé sinh ra đã thích đám đông, nhưng có những em bé cần thời gian để não bộ quét qua môi trường mới, đánh giá...

Tặng quà thì tặng Lẻ, mời khách thì mời Chẵn; Khi vay tiền thì Lẻ, khi trả tiền thì Tròn; Giúp ngặt, không giúp nghèo. Ba điều này dù có chết cũng phải nhớ kỹ!

  Tặng quà thì tặng Lẻ, mời khách thì mời Chẵn; Khi vay tiền thì Lẻ, khi trả tiền thì Tròn; Giúp ngặt, không giúp nghèo. Ba điều này dù có chết cũng phải nhớ kỹ! Trong xã hội, đôi khi năng lực chuyên môn chưa phải là yếu tố duy nhất quyết định sự thành công hay lòng tin của người khác dành cho bạn. Những chi tiết nhỏ trong cách tặng quà, vay mượn hay làm từ thiện chính là "thước đo" chiều sâu của bạn. 1. Tặng quà thì tặng "Lẻ", mời khách thì mời "Chẵn" Đây là quy tắc về nghi thức và tâm lý cực kỳ quan trọng trong xã hội mà ít người trẻ để ý. Tặng quà số lẻ: Khi biếu quà (rượu, bánh, trà), nếu không phải là đi theo thùng/hộp sẵn, hãy chọn số lượng lẻ (ví dụ 1, 3, 5). Trong quan niệm dân gian và phong thủy thực dụng, số lẻ tượng trưng cho sự sinh sôi, còn dư địa để phát triển, gửi gắm ý tứ "vẫn còn lần sau", mối quan hệ còn tiếp diễn. Mời khách số chẵn: Khi sắp xếp chỗ ngồi hoặc mời khách đi ăn, hãy cố gắng đi số chẵn (2, 4, 6, 😎. Điều này đảm bảo...

Bạn học nhiều nhân nghĩa, nhưng lại quên điều này:

Trước bất kỳ ai, chỉ cần bạn không nợ họ thì chẳng việc gì phải rụt rè hay cúi đầu.  Nhiều người sống trong sự tự ti không đáng có. Họ cúi đầu trước người giàu hơn. Họ rụt rè trước người có chức cao hơn. Họ e dè trước người có học vấn hơn. ​Nhưng tại sao? Bạn không ăn bám tiền của họ. Bạn không nợ nần gì họ. Bạn không làm gì sai trái với họ. Vậy tại sao bạn phải cúi đầu? ​Hãy nhớ không ai cao quý hơn ai. Không ai xứng đáng để bạn phải tự hạ thấp mình. Miễn là bạn sống thẳng thắn, làm việc chân chính, không nợ ai một xu, không thiếu ai một lời, thì bạn hoàn toàn có quyền ngẩng cao đầu. Việc rụt rè hay tự ti thái quá vô tình tạo ra một khoảng cách quyền lực ảo. Khi bạn tự hạ thấp mình, bạn đang cho phép người khác có quyền định đoạt giá trị của bạn. ​Đừng tự ti vì bạn không giàu. Đừng tự ti vì bạn không có chức. Đừng tự ti vì bạn không nổi tiếng. Miễn là bạn sống tử tế, bạn đã đủ tư cách để đứng thẳng ngang trước bất kỳ ai. Ngẩng cao đầu không phải là kiêu ngạo hay xem thường người k...

Tưởng Giới Thạch đã từng nói với thư ký Trần Bố Lôi của ông ấy rằng

  Tưởng Giới Thạch đã từng nói với thư ký Trần Bố Lôi của ông ấy rằng, Mao Trạch Đông là người không thể xem thường, bởi vì ông ta là người nghiện thuốc lá nặng, hút thuốc với ông ấy giống như là sinh mệnh, hết điếu này châm điếu khác.  Nhưng mà khi làm việc với Tưởng Giới Thạch, biết ông là người không hút thuốc nên cả một ngày hôm ấy ông ấy không hút một điếu nào, nên là không thể coi thường cái quyết tâm và tinh thần của ông ấy. Muốn biết một người có thành công hay không thì hãy nhìn vào cái khả năng kiềm chế dục vọng của người ta đến đâu. Dục vọng nó không xấu, nhưng nếu không kiểm soát được dục vọng thì sẽ bị nó điều khiển.  Dục vọng ở đây không chỉ là vật chất mà nó còn bao gồm là sao: ham kiếm tiền nhanh, ham thành công tức thời, ham được công nhận hay là ham những cái cảm xúc như là thích thoải mái, thích hưởng thụ. Nhà Phật người ta có câu là sao: ái dục sinh ưu, ái dục sinh úy, nghĩa là từ dục mà sinh ra lo, từ dục mà sinh ra sợ.  Hay là Nho gia người ta c...

NGHỆ THUẬT ĐỐI NHÂN XỬ THẾ: CHO ĐÚNG THỨ HỌ THIẾU, TẶNG ĐÚNG THỨ HỌ CẦN

NGHỆ THUẬT ĐỐI NHÂN XỬ THẾ: CHO ĐÚNG THỨ HỌ THIẾU, TẶNG ĐÚNG THỨ HỌ CẦN Người ta vẫn nói, xã hội không thiếu người giỏi, nhưng lại hiếm những người biết cách xử thế sao cho vẹn cả đôi đường.  Có những quy tắc không ai công khai dạy ta trong trường lớp, nhưng lại là những bài học xương máu được đúc kết, không nằm ở việc bạn có bao nhiêu tiền, mà ở việc bạn biết lúc nào nên hào phóng, lúc nào nên chân thành. 1. Thăm người bệnh: Thiết thực nhất là chiếc phong bì Đừng xách giỏ trái cây rườm rà khi đến bệnh viện.  Thứ bệnh viện không thiếu nhất là sữa và hoa quả, nhưng thứ thiếu nhất đôi khi lại là tiền cứu mạng. Chiếc phong bì bạn đưa có thể là nguồn động lực để người nhà mua một bát canh nóng sau đêm thức trắng, hay chi trả một khoản viện phí phát sinh.  Sự tinh tế nằm ở chỗ: Đừng để lòng tốt của mình trở thành gánh nặng khiến họ phải dọn dẹp hay mang vác cồng kềnh khi xuất viện. Giúp đỡ thiết thực, đó mới là sự tử tế thông tuệ. 2. Quy tắc đối đãi ngược để thấu tận lòng ngườ...

Tại sao khoe lại mất? Có hai góc nhìn rất thực tế:

  Tại sao khoe lại mất? Có hai góc nhìn rất thực tế: • Góc nhìn Năng lượng: Sự chú ý của đám đông mang theo đủ loại tần số (ngưỡng mộ, ganh tỵ, nghi ngờ). Nếu nội lực của bạn chưa đủ vững, những "rung động ngoại lai" này sẽ làm xáo trộn và phân tán dòng chảy may mắn của bạn. • Góc nhìn Tâm lý: Khi kể quá sớm về một kế hoạch, não bộ sẽ tự sản sinh Dopamine như thể bạn đã đạt được nó. Kết quả? Bạn mất đi động lực thực tế để hành động. Bạn "no" trong ảo tưởng và "đói" trong thực tại. Để bảo vệ "bản tin thời tiết" nội tâm và phúc báo của mình, hãy thực hành sự tiết chế ở 3 điểm: • Tài sản & Thành tựu: Hãy để thành quả tự lên tiếng. Sự giàu có thực sự thường đi kèm với sự giản dị (Minimalism). Khi bạn không cần thế giới công nhận, đó là lúc bạn thực sự sở hữu những gì mình có. • Hạnh phúc cá nhân: Hạnh phúc là một loại năng lượng tinh vi. Càng trưng trổ trên màn hình, nó càng dễ trở nên phù phiếm ở ngoài đời thực. Hãy giữ cho mình những "khoả...

THUA NGƯỜI NGOÀI CHƯA CHẮC NHỤC, GANH GHÉT NGƯỜI NHÀ MỚI LÀ TỰ HẠ THẤP CHÍNH MÌNH

  THUA NGƯỜI NGOÀI CHƯA CHẮC NHỤC, GANH GHÉT NGƯỜI NHÀ MỚI LÀ TỰ HẠ THẤP CHÍNH MÌNH Ra ngoài xã hội, hơn thua là chuyện bình thường. Người ta cạnh tranh vì cơ hội, vì công việc, vì miếng cơm manh áo. Thắng thua ngoài đó nhiều khi chỉ là quy luật. Thua một người ngoài chưa chắc là nhục. Có khi chỉ đơn giản là mình chưa bằng, và mình còn phải học thêm. Nhưng có một kiểu thua buồn hơn nhiều. Đó là để lòng ganh ghét mọc lên với chính người trong nhà. Anh em khá lên mà trong lòng thấy cộm. Người thân có thành tựu mà thay vì mừng, lại âm thầm so đo. Người nhà đi lên, mình không chúc phúc được, ngược lại còn thấy khó chịu, thấy như mình bị lép vế. Cái đó không còn là chuyện hơn thua nữa. Cái đó là lòng mình bắt đầu hẹp. Nghèo tiền chưa phải thứ đáng sợ nhất. Nghèo trong tâm mới đáng sợ. Vì thiếu tiền có thể làm mình vất vả một thời gian. Nhưng lòng hẹp, tâm nhỏ, dễ đố kỵ… nó bào mòn con người mình từ bên trong. Nó làm mình sống ngày càng chật. Chật trong suy nghĩ. Chật trong khí lượng. Ch...

GIA ĐÌNH MUỐN VỮNG CẦN KINH TẾ KHÔNG PHẢI TÌNH CẢM.

GIA ĐÌNH MUỐN VỮNG CẦN KINH TẾ KHÔNG PHẢI TÌNH CẢM. 1. Địa vị và vật chất, luôn ảnh hưởng đến lựa chọn bạn đời. Phụ nữ xưa chấp nhận làm vợ lẽ người giàu, hơn là chính thất người nghèo. Ngày nay, dù xã hội thực hiện chế độ một vợ một chồng, nhưng sự chênh lệch giàu nghèo khiến nhiều người chọn độc thân, thay vì kết hôn với người "không tương xứng". Bản chất con người không thay đổi. 2. Tài chính quyết định trước, nhân cách xét sau. Người đàn ông có khả năng kiếm tiền, cho thấy đã được xã hội công nhận về năng lực. Ngược lại, người không kiếm được tiền thường gặp vấn đề về tư duy, cảm xúc hay kỹ năng giao tiếp. Trung thực thật sự chỉ thể hiện, khi người ta có điều kiện làm sai nhưng vẫn giữ phẩm chất. 3. Phụ nữ giàu, thường lý trí và biết điều hơn. Nhiều đàn ông nghĩ phụ nữ nghèo ngoan hơn, nhưng người có điều kiện, học thức lại thường điềm tĩnh, biết suy xét hơn. Người nghèo vì áp lực cuộc sống, dễ bất mãn và phản ứng tiêu cực hơn. 4. Con cái đôi khi trở thành công cụ kiểm so...

CÂU CHUYỆN VỀ HAI CÁI CÂY TRÊN ĐỈNH NÚI.

CÂU CHUYỆN VỀ HAI CÁI CÂY TRÊN ĐỈNH NÚI. Ngày xưa, trên đỉnh một ngọn núi cao quanh năm lộng gió, có hai cây cổ thụ sống cạnh nhau: một cây Thông và một cây Liễu. Cây Liễu rất tự hào về những cành lá mềm mại, uyển chuyển của mình. Mỗi khi có gió nhẹ, nó lại đung đưa làm dáng. Nó dành phần lớn thời gian để chăm chút cho vẻ ngoài xanh mướt, lá vươn dài để đón nắng. Ngược lại, cây Thông trông xù xì, gai góc. Thay vì mải mê vươn cao, cây Thông lầm lũi đâm những sợi rễ thô kệch vào sâu trong lòng đá cứng, chịu đựng sự khô cằn và bóng tối dưới lòng đất. Cây Liễu cười nhạo: "Anh thật ngốc, cứ đâm đầu vào đá làm gì? Hãy nhìn tôi này, vươn cao và đẹp đẽ biết bao!" Cây Thông chỉ im lặng, tiếp tục bám chặt vào chân núi. Một đêm nọ, một cơn bão kinh hoàng chưa từng có ập đến. Gió rít gào, sấm sét xé toạc bầu trời. Cây Liễu vì có bộ rễ nông, lại quá chú trọng vào cành lá rườm rà phía trên nên đã bị gió quật ngã, bật gốc ngay từ những đợt sóng đầu tiên. Trong khi đó, cây Thông bị gió bẻ gã...

Tôi Đã Ngừng Cố Gắng Làm Người Bố Hoàn Hảo Để Con Được 'Dễ Thở' Hơn

 Tôi Đã Ngừng Cố Gắng Làm Người Bố Hoàn Hảo Để Con Được 'Dễ Thở' Hơn Làm bố... thật ra không có nghĩa là phải tách mình ra khỏi những bộn bề cuộc sống để “tu” theo kiểu gì đó xa xôi. Với mình, một ông bố 35 tuổi, có hai cậu con trai 5 tuổi và 3 tuổi, thì “tu” đơn giản là cách mình nghĩ, cách mình nói, và cách mình đối diện với các con mỗi ngày... ngay trong chính căn nhà của mình. Không phải để trở thành một người ba hoàn hảo đâu các anh chị ạ... vì chắc là không có đâu 🙂.  Mà là để giữ cho lòng mình đủ bình an, đủ tỉnh táo, và đủ "dịu" lại... để hai đứa nhỏ lớn lên trong một không khí dễ thở hơn thôi. Có những lúc mình học cách chậm lại 1 chút trước khi phản ứng Nhiều hôm đi làm về mệt, đầu óc thì vẫn còn đầy việc... hai anh em tụi nó chạy nhảy, ồn ào, tranh nhau đồ chơi. Bình thường chắc mình sẽ cáu ngay. Nhưng dạo này mình tập dừng lại một nhịp... hít sâu một hơi... rồi mới nói. Không phải là nhịn cho qua, mà là để lời mình nói ra... không làm tụi nhóc tổn thương....

TẠI SAO BẠN CỐ GẮNG RẤT NHIỀU NHƯNG KẾT QUẢ LẠI KHÔNG TÔT?

  TẠI SAO BẠN CỐ GẮNG RẤT NHIỀU NHƯNG KẾT QUẢ LẠI KHÔNG TÔT? Ở một vùng đất khô hạn, có một người đàn ông nổi tiếng kiên trì. Để cứu lấy vườn tược đang héo úa, ông quyết định đào một con giếng. Ông nghiên cứu kỹ về địa tầng, chọn vị trí mà ông cho là có mạch ngầm tốt nhất. Ông tự tay chọn những chiếc xẻng sắt bén nhất, làm việc quần quật từ lúc mặt trời chưa mọc đến khi trăng đã lên cao. Ngày qua ngày, cái hố sâu dần, nhưng lòng đất vẫn khô khốc. Nhưng ông không nản chí, ông cho rằng mình giếng chưa đủ sâu, đào sâu hơn chắc chắn sẽ trúng mạch nước ngầm. Ông tiết kiệm thời gian ăn ngủ để dồn toàn bộ sức lực đào giếng. Đến khi đôi bàn tay rướm máu và cơ thể kiệt quệ, cái giếng vẫn chỉ là một cái hố sâu hoắm, tăm tối. Khi ông đang ngồi gục bên miệng giếng, tuyệt vọng vì cho rằng mọi nỗ lực của mình là vô nghĩa, có một vị cao nhân đi ngang qua. Ông lão nhìn xuống cái hố sâu, rồi nhìn người đàn ông, khẽ hỏi: "Ông đã cố gắng rất nhiều đúng không?". Người đàn ông nghẹn ngào: "T...