Ở NHÀ THÌ LÀM TƯỚNG, RA ĐƯỜNG THÌ BÁM RỊT LẤY CHÂN MẸ…
Có ba mẹ nào đang đau đầu vì em bé nhà mình thuộc hệ “khôn nhà dại chợ” không? Ở nhà thì:
Mẹ nói một câu, cãi một câu.
Trái ý là lăn đùng ra ăn vạ, la hét, khóc lóc.
Tự tin thái quá, cái gì cũng “Để con!”, “Không thích!”.
Nhưng cứ ra ngoài là:
Nép chặt vào chân mẹ, ai hỏi cũng cúi gằm mặt im re.
Ra sân chơi thấy các bạn thì đứng thu lu một góc, bị giành đồ chơi cũng không dám đòi lại.
Mẹ giục “Con chào cô đi/ Con ra chơi với bạn đi” thì rơm rớm nước mắt.
Nhiều lúc ba mẹ vừa bực, vừa xấu hổ với mọi người, lại vừa thương và lo lắng: “Sao ở nhà nó ghê gớm thế mà ra ngoài lại nhát cáy vậy trời?”
Nhưng ba mẹ ơi, khoan vội dán nhãn con là “hư” hay “nhát gan”. Dưới góc độ tâm lý trẻ nhỏ, hiện tượng này lại vô cùng dễ hiểu:
Nhà là “vùng an toàn” tuyệt đối Em bé chỉ dám bộc lộ những cảm xúc mãnh liệt nhất, tồi tệ nhất, và dám thử thách các giới hạn với những người mà con cảm thấy tin tưởng nhất (chính là ba mẹ). Sự “bướng bỉnh” ở nhà thực chất là lúc con đang tập khẳng định cái tôi trong một môi trường được bảo bọc.
Thế giới bên ngoài quá nhiều kích thích Với thế giới quan của một em bé, ngoài kia có quá nhiều thứ to lớn, ồn ào và khó đoán. Sự rụt rè, bám mẹ chính là cơ chế phòng vệ tự nhiên. Con đang cần thời gian để quan sát, đánh giá xem môi trường này có an toàn không trước khi “bung lụa”.
Vậy ba mẹ cần làm gì để giúp con tự tin hơn?
Tuyệt đối KHÔNG dán nhãn: Đừng nói trước mặt người khác: “Cháu nhát lắm”, “Ở nhà mồm to thế sao ra đây tịt ngòi thế”. Những câu nói này vô tình ám thị và khiến con càng thu mình vì xấu hổ.
“Làm công tác tư tưởng” trước khi đi: Trước khi đến chỗ lạ, hãy kể trước cho con: “Lát nữa mình sẽ đến nhà bác A, ở đó có anh B. Mình sẽ chơi xếp lego nhé…” Biết trước “kịch bản” giúp con bớt hoang mang.
Hãy là chiếc “mỏ neo an toàn”: Khi con bám chân, đừng đẩy ra hay ép chào hỏi ngay. Hãy ôm con, xoa lưng và nói: “Mẹ ở đây, khi nào con sẵn sàng thì mình ra kia chơi nhé.” Cho con 5–10 phút để “khởi động”.
Ghi nhận những tiến bộ nhỏ nhất: Đừng ép “Phải mạnh dạn lên”. Hãy nói: “Hôm nay mẹ thấy con đã mỉm cười với bạn lúc ở cầu trượt, con làm tốt lắm!”
Em bé nào cũng mang trong mình một hạt giống dũng cảm. Chỉ là có bé nảy mầm nhanh, có bé cần nhiều thời gian ấp ủ hơn.
Quá trình chuyển hóa một em bé từ “khôn nhà dại chợ” trở nên tự tin và biết lắng nghe không hề dễ dàng. Và đôi khi, sự kiên nhẫn của ba mẹ cũng có giới hạn trước những trận ăn vạ hay sự rụt rè của con.
Nếu ba mẹ vẫn đang loay hoay chưa biết bắt đầu từ đâu, mời ba mẹ cùng mình tham gia chương trình thực hành Kỷ luật tích cực: “Nói sao cho trẻ hợp tác”. Không lý thuyết suông, chương trình sẽ cung cấp những mẫu câu giao tiếp cụ thể và cách xử lý tình huống thực tế, giúp ba mẹ hóa giải sự bướng bỉnh ở nhà, đồng thời “mở khóa” sự tự tin cho con khi ra ngoài — mà không cần dùng đến đòn roi hay la mắng.
Nhận xét
Đăng nhận xét