Tôi Đã Ngừng Cố Gắng Làm Người Bố Hoàn Hảo Để Con Được 'Dễ Thở' Hơn
Làm bố... thật ra không có nghĩa là phải tách mình ra khỏi những bộn bề cuộc sống để “tu” theo kiểu gì đó xa xôi. Với mình, một ông bố 35 tuổi, có hai cậu con trai 5 tuổi và 3 tuổi, thì “tu” đơn giản là cách mình nghĩ, cách mình nói, và cách mình đối diện với các con mỗi ngày... ngay trong chính căn nhà của mình.
Không phải để trở thành một người ba hoàn hảo đâu các anh chị ạ... vì chắc là không có đâu 🙂.
Mà là để giữ cho lòng mình đủ bình an, đủ tỉnh táo, và đủ "dịu" lại... để hai đứa nhỏ lớn lên trong một không khí dễ thở hơn thôi.
Có những lúc mình học cách chậm lại 1 chút trước khi phản ứng
Nhiều hôm đi làm về mệt, đầu óc thì vẫn còn đầy việc... hai anh em tụi nó chạy nhảy, ồn ào, tranh nhau đồ chơi. Bình thường chắc mình sẽ cáu ngay. Nhưng dạo này mình tập dừng lại một nhịp... hít sâu một hơi... rồi mới nói. Không phải là nhịn cho qua, mà là để lời mình nói ra... không làm tụi nhóc tổn thương. Nghe thì đơn giản phải ko anh chị, mà làm không phải lúc nào cũng được, thật sự là như vậy...
Có những lúc mình phải học cách nói “Ba xin lỗi”
Là bố rồi, nhiều khi mình nghĩ mình đúng. Nhưng có lúc mình lỡ nặng lời, lỡ làm con buồn. Trước đây mình hay bỏ qua... kiểu “trẻ con mà”. Nhưng càng sống cùng con, mình càng thấy một câu xin lỗi... có giá trị hơn mình nghĩ. Nó không làm mình “thua” đi, mà lại khiến con cảm thấy được tôn trọng. Và hình như... con cũng học được cách xin lỗi từ đó.
Tập không mang cảm xúc ngoài kia về trút lên con
Có những ngày công việc áp lực, đủ thứ không như ý... rất dễ đem cái bực đó về nhà. Mình từng như vậy rồi. Nhưng rồi nhìn lại thấy... hai đứa nhỏ đâu có lỗi gì. Con không phải nơi để mình xả. Dù ngày có tệ thế nào, con vẫn xứng đáng được ở trong một không gian an toàn, không phải gánh những cảm xúc không thuộc về mình.
Học cách buông bớt kỳ vọng... và tin con hơn một chút
Làm ba, mình cũng từng muốn con phải thế này, phải thế kia. Nhưng càng lớn, mình càng thấy... con không cần mình viết sẵn kịch bản cho cuộc đời nó. Khi mình bớt kiểm soát lại, hai đứa có cơ hội tự khám phá, tự sai, tự học. Đồng hành với con... không phải là điều khiển con, mà là tin con. Nghe thì lý thuyết, nhưng chắc phải học cả đời đúng không anh chị nhỉ.
Mỗi ngày thử soi lại mình một chút
Có những tối, sau khi hai đứa ngủ rồi, mình nằm nghĩ linh tinh... hôm nay mình có nói gì làm con buồn không nhỉ? Có lúc nào mình nóng quá không? Ngày mai mình có thể làm tốt hơn chỗ nào? Không phải để tự trách mình... mà là để mình tiến bộ một chút, rất nhỏ thôi,tiến bộ hơn mỗi ngày.
Với mình, “tu” không phải để trở thành một người ba hoàn hảo mà là để giữa những ngày rất bình thường — đi làm, ăn cơm, dọn nhà, chơi với con... mình vẫn giữ được một chút bình an trong lòng. Để hai cậu con trai của mình lớn lên trong cái bình an đó... dù chỉ là một chút thôi, nhưng là thật.
Nhiều khi nghĩ... làm được đến đâu thì làm, từng chút một thôi cũng được. Anh chị thấy vậy có đủ chưa, hay vẫn còn thiếu điều gì đó mà mình chưa nhìn ra nhỉ...?
Nhận xét
Đăng nhận xét