Chuyển đến nội dung chính

THUA NGƯỜI NGOÀI CHƯA CHẮC NHỤC, GANH GHÉT NGƯỜI NHÀ MỚI LÀ TỰ HẠ THẤP CHÍNH MÌNH

 


THUA NGƯỜI NGOÀI CHƯA CHẮC NHỤC, GANH GHÉT NGƯỜI NHÀ MỚI LÀ TỰ HẠ THẤP CHÍNH MÌNH

Ra ngoài xã hội, hơn thua là chuyện bình thường.

Người ta cạnh tranh vì cơ hội, vì công việc, vì miếng cơm manh áo. Thắng thua ngoài đó nhiều khi chỉ là quy luật. Thua một người ngoài chưa chắc là nhục. Có khi chỉ đơn giản là mình chưa bằng, và mình còn phải học thêm.

Nhưng có một kiểu thua buồn hơn nhiều.

Đó là để lòng ganh ghét mọc lên với chính người trong nhà.

Anh em khá lên mà trong lòng thấy cộm. Người thân có thành tựu mà thay vì mừng, lại âm thầm so đo. Người nhà đi lên, mình không chúc phúc được, ngược lại còn thấy khó chịu, thấy như mình bị lép vế.

Cái đó không còn là chuyện hơn thua nữa.

Cái đó là lòng mình bắt đầu hẹp.

Nghèo tiền chưa phải thứ đáng sợ nhất. Nghèo trong tâm mới đáng sợ. Vì thiếu tiền có thể làm mình vất vả một thời gian. Nhưng lòng hẹp, tâm nhỏ, dễ đố kỵ… nó bào mòn con người mình từ bên trong. Nó làm mình sống ngày càng chật. Chật trong suy nghĩ. Chật trong khí lượng. Chật luôn cả đường đi.

Người hay ganh với người nhà thường tưởng mình khó chịu vì người kia hơn mình. Nhưng thật ra, cái làm họ bất an không nằm ở người khác. Nó nằm ở chỗ họ chưa chấp nhận được chính mình. Chưa chấp nhận mình còn thiếu. Chưa chấp nhận mình đang chậm hơn. Gốc không nằm ở người khác sáng quá. Gốc nằm ở lòng mình chưa đủ rộng để nhìn ánh sáng của người khác mà không thấy tối đi.

Người có bản lĩnh thì khác.

Họ thấy người nhà khá lên thì mừng. Mừng thật. Vì họ hiểu một người trong nhà đi lên, cả nhà cũng có thêm phúc. Một người mở được đường, người khác có thể bước theo. Một người làm nên chuyện, đó không phải là mối đe dọa. Đó có thể là niềm hy vọng.

Chỉ những ai nhìn cuộc đời như một cái bánh hữu hạn mới sợ người khác hơn phần thì mình mất phần. Nhưng đời không vận hành kiểu đó. Phúc của người này không lấy mất phúc của người kia. Thành công của người thân không làm mình nhỏ đi. Chỉ có sự ganh ghét mới tự làm mình nhỏ lại.

Nhiều khi chỉ một câu nói chua chát, một ánh mắt không vui, một lần phủ nhận thành quả của người nhà… bề ngoài tưởng không lớn. Nhưng thật ra nó làm mình hao tổn rất nhiều. Vì đố kỵ với người ngoài đã là tự đốt mình trong lòng. Đố kỵ với người thân còn nặng hơn. Nó như tự tay cắt vào gốc rễ của tình thân.

Mà một khi tình thân đã rạn vì lòng ganh, rất khó lành như cũ.

Người hiểu chuyện sẽ không nuôi lớn cảm xúc đó. Họ tập công nhận. Tập vui khi người khác giỏi hơn. Tập biến cảm giác thua kém thành động lực để sửa mình, chứ không biến nó thành oán niệm. Thấy người khác hơn, thay vì ganh thì học. Thấy người khác tốt, thay vì khó chịu thì nhìn lại mình. Thấy người thân đi lên, thay vì so đo thì chúc phúc.

Đó là khí lượng.

Và cũng là cái đức của người có tầm.

Vì người mạnh không sợ ai vượt mình. Người mạnh chỉ sợ mình đứng yên quá lâu.

Suy cho cùng, trong một mái nhà, điều quý nhất không phải là ai hơn ai. Mà là có thể cùng tốt lên mà không vì thế sinh lòng đố kỵ. Cùng đi lên, cùng vui cho nhau, cùng giữ được sự tử tế trong lòng. Cái đó mới khó. Và cái đó mới quý.

Người biết nâng người nhà lên, phúc thường dày.

Còn người ganh ghét người thân, nhiều khi không ai hại họ cả. Chính lòng hẹp của họ làm đường họ ngày càng hẹp lại.

Không dạy làm giàu nhanh. Chỉ dạy cách không nghèo mãi

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI

  4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI Bạn đang ở tầng thứ mấy? Tầng 1: Nan nhận ( Victim mindset) Đặc điểm: - Luôn thấy mình là người bị hại: hoàn cảnh, gia đình, xã hội, người khác. - Lệ thuộc vào người khác: Luôn cần người khác, vui buồn phụ thuộc ngoại cảnh rất nhiều. - Rất thích tranh cãi và luôn muốn cãi thắng để chứng minh cái tôi. - Dễ mê tín, phép màu bên ngoài thay vì tự chịu trách nhiệm. Tầng 2: Người tự chịu trách nhiệm Đặc điểm: - Bắt đầu tự lái cuộc đời mình: ko đổ lỗi, ko chờ ai cứu. - Tự nhận lỗi về mình trước: Cuộc đời tôi đúng hay sai là do lựa chọn của tôi. - Phải trải nghiệm thật mới tin, không tin mù quáng. - Biết nhẫn nhịn, kiểm soát nóng giận, ko hơn thua vô ích vì tốn năng lượng. Tầng 3: Thuận theo dòng chảy Đặc điểm: - Cho phép vũ trụ chỉ dẫn, không tự lái nữa vì mình tự lái nó có hạn: Mở cửa cho các cơ hội mới đến, làm những sứ mệnh mình phải làm. - Mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó, kể cả khi thất bại thì nó xảy ra vì nó cũng có thể tốt cho tôi và mình cần thờ...

Tiếng Việt lớp 2

Bài 1: Bé Mai đã lớn Đi giày.      Đi giày.      Đi giày Đeo túi xách.     Đeo túi xách.     Đeo túi xách. Quét nhà.     Quét nhà.     Quét nhà. Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm. Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa Sắp xếp.     Sắp xếp.     Sắp xếp Ngay ngắn.     Ngay ngắn.     Ngay ngắn. Buộc tóc.     Buộc tóc.     Buộc tóc. Kiểu tóc.     Kiểu tóc.     Kiểu tóc. Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên. Bài 3: Ngày hôm qua đâu rồi Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ. Ngoài sân.      Ngoài sân.      Ngoài sân. Xoa đầu.      Xoa đầu.    ...

5 Quy Luật Ngầm (nhưng ít người biết) Âm Thầm Thay Đổi Đời Người

1. Định luật Murphy Ý nghĩa: Càng sợ điều gì, điều đó càng dễ xảy ra. Áp dụng: Nhận diện nỗi sợ: Viết ra những điều khiến bạn lo lắng nhất để nhìn rõ chúng, thay vì để chúng lẩn khuất trong đầu. Chuyển hướng tư duy: Thay vì nghĩ “Nếu thất bại thì sao?”, hãy hỏi “Nếu thành công thì sao?”. Hành động nhỏ mỗi ngày để giảm sợ hãi: Khi bạn bắt đầu, nỗi sợ tự động giảm đi. 2. Định luật Kidlin Ý nghĩa: Một vấn đề được viết ra là một vấn đề đã giải quyết xong một nửa. Áp dụng: Viết xuống cụ thể: “Tôi đang gặp vấn đề gì?” - càng cụ thể, càng dễ xử lý. Tự hỏi “Tại sao?” ít nhất 3 lần để tìm gốc rễ. Chia nhỏ vấn đề thành các bước hành động thay vì suy nghĩ chung chung. Duy trì thói quen “brain dump” (đổ suy nghĩ ra giấy) mỗi sáng hoặc tối để đầu óc nhẹ hơn. 3. Định luật Gilbert Ý nghĩa: Vấn đề lớn nhất trong công việc là: không ai nói cho bạn biết phải làm gì. Áp dụng: Tập đặt câu hỏi “Tôi cần biết điều gì để làm tốt hơn?" thay vì "Ai sẽ chỉ tôi đây?". Xây thói quen tự học: đọc, hỏi...