THUA NGƯỜI NGOÀI CHƯA CHẮC NHỤC, GANH GHÉT NGƯỜI NHÀ MỚI LÀ TỰ HẠ THẤP CHÍNH MÌNH
Ra ngoài xã hội, hơn thua là chuyện bình thường.
Người ta cạnh tranh vì cơ hội, vì công việc, vì miếng cơm manh áo. Thắng thua ngoài đó nhiều khi chỉ là quy luật. Thua một người ngoài chưa chắc là nhục. Có khi chỉ đơn giản là mình chưa bằng, và mình còn phải học thêm.
Nhưng có một kiểu thua buồn hơn nhiều.
Đó là để lòng ganh ghét mọc lên với chính người trong nhà.
Anh em khá lên mà trong lòng thấy cộm. Người thân có thành tựu mà thay vì mừng, lại âm thầm so đo. Người nhà đi lên, mình không chúc phúc được, ngược lại còn thấy khó chịu, thấy như mình bị lép vế.
Cái đó không còn là chuyện hơn thua nữa.
Cái đó là lòng mình bắt đầu hẹp.
Nghèo tiền chưa phải thứ đáng sợ nhất. Nghèo trong tâm mới đáng sợ. Vì thiếu tiền có thể làm mình vất vả một thời gian. Nhưng lòng hẹp, tâm nhỏ, dễ đố kỵ… nó bào mòn con người mình từ bên trong. Nó làm mình sống ngày càng chật. Chật trong suy nghĩ. Chật trong khí lượng. Chật luôn cả đường đi.
Người hay ganh với người nhà thường tưởng mình khó chịu vì người kia hơn mình. Nhưng thật ra, cái làm họ bất an không nằm ở người khác. Nó nằm ở chỗ họ chưa chấp nhận được chính mình. Chưa chấp nhận mình còn thiếu. Chưa chấp nhận mình đang chậm hơn. Gốc không nằm ở người khác sáng quá. Gốc nằm ở lòng mình chưa đủ rộng để nhìn ánh sáng của người khác mà không thấy tối đi.
Người có bản lĩnh thì khác.
Họ thấy người nhà khá lên thì mừng. Mừng thật. Vì họ hiểu một người trong nhà đi lên, cả nhà cũng có thêm phúc. Một người mở được đường, người khác có thể bước theo. Một người làm nên chuyện, đó không phải là mối đe dọa. Đó có thể là niềm hy vọng.
Chỉ những ai nhìn cuộc đời như một cái bánh hữu hạn mới sợ người khác hơn phần thì mình mất phần. Nhưng đời không vận hành kiểu đó. Phúc của người này không lấy mất phúc của người kia. Thành công của người thân không làm mình nhỏ đi. Chỉ có sự ganh ghét mới tự làm mình nhỏ lại.
Nhiều khi chỉ một câu nói chua chát, một ánh mắt không vui, một lần phủ nhận thành quả của người nhà… bề ngoài tưởng không lớn. Nhưng thật ra nó làm mình hao tổn rất nhiều. Vì đố kỵ với người ngoài đã là tự đốt mình trong lòng. Đố kỵ với người thân còn nặng hơn. Nó như tự tay cắt vào gốc rễ của tình thân.
Mà một khi tình thân đã rạn vì lòng ganh, rất khó lành như cũ.
Người hiểu chuyện sẽ không nuôi lớn cảm xúc đó. Họ tập công nhận. Tập vui khi người khác giỏi hơn. Tập biến cảm giác thua kém thành động lực để sửa mình, chứ không biến nó thành oán niệm. Thấy người khác hơn, thay vì ganh thì học. Thấy người khác tốt, thay vì khó chịu thì nhìn lại mình. Thấy người thân đi lên, thay vì so đo thì chúc phúc.
Đó là khí lượng.
Và cũng là cái đức của người có tầm.
Vì người mạnh không sợ ai vượt mình. Người mạnh chỉ sợ mình đứng yên quá lâu.
Suy cho cùng, trong một mái nhà, điều quý nhất không phải là ai hơn ai. Mà là có thể cùng tốt lên mà không vì thế sinh lòng đố kỵ. Cùng đi lên, cùng vui cho nhau, cùng giữ được sự tử tế trong lòng. Cái đó mới khó. Và cái đó mới quý.
Người biết nâng người nhà lên, phúc thường dày.
Còn người ganh ghét người thân, nhiều khi không ai hại họ cả. Chính lòng hẹp của họ làm đường họ ngày càng hẹp lại.
Không dạy làm giàu nhanh. Chỉ dạy cách không nghèo mãi
Nhận xét
Đăng nhận xét