TẠI SAO BẠN CỐ GẮNG RẤT NHIỀU NHƯNG KẾT QUẢ LẠI KHÔNG TÔT?
Ở một vùng đất khô hạn, có một người đàn ông nổi tiếng kiên trì. Để cứu lấy vườn tược đang héo úa, ông quyết định đào một con giếng. Ông nghiên cứu kỹ về địa tầng, chọn vị trí mà ông cho là có mạch ngầm tốt nhất. Ông tự tay chọn những chiếc xẻng sắt bén nhất, làm việc quần quật từ lúc mặt trời chưa mọc đến khi trăng đã lên cao.
Ngày qua ngày, cái hố sâu dần, nhưng lòng đất vẫn khô khốc. Nhưng ông không nản chí, ông cho rằng mình giếng chưa đủ sâu, đào sâu hơn chắc chắn sẽ trúng mạch nước ngầm. Ông tiết kiệm thời gian ăn ngủ để dồn toàn bộ sức lực đào giếng. Đến khi đôi bàn tay rướm máu và cơ thể kiệt quệ, cái giếng vẫn chỉ là một cái hố sâu hoắm, tăm tối.
Khi ông đang ngồi gục bên miệng giếng, tuyệt vọng vì cho rằng mọi nỗ lực của mình là vô nghĩa, có một vị cao nhân đi ngang qua. Ông lão nhìn xuống cái hố sâu, rồi nhìn người đàn ông, khẽ hỏi: "Ông đã cố gắng rất nhiều đúng không?".
Người đàn ông nghẹn ngào: "Tôi đã dốc cả đời mình vào đây. Tại sao tôi làm đúng mọi thứ, nỗ lực hơn bất kỳ ai, mà kết quả lại chỉ là con số không?".
Vị cao nhân ôn tồn bảo:
"Nỗ lực của ông là thật, nó đã tạo ra một cái hố sâu nhất vùng này. Đó là cái 'Nhân' mà ông đã gieo. Nhưng ông hãy nhìn xem, năm nay cả vùng đại hạn, mạch nước ngầm đã rút sâu vào lòng núi. Những đám mây mang mưa lại bị dãy núi phía xa ngăn lại.
Để có được nước, chỉ nỗ lực của ông là chưa đủ. Nó còn cần sự chuyển động của mạch đất, cần những cơn mưa từ thượng nguồn và cần cả thời gian để đất mẹ thẩm thấu. Ông cứ nghĩ rằng chỉ cần ông nỗ lực là nước phải chảy ra, nhưng ông quên rằng nước chảy hay không còn phụ thuộc vào sự vận hành của cả trời đất xung quanh cái giếng này."
Vị cao nhân chỉ tay vào cái hố sâu và nói tiếp:
"Đừng oán trách sự nỗ lực của mình. Cái hố sâu ông đào hôm nay chính là sự chuẩn bị vĩ đại nhất. Khi mùa mưa tới, khi mạch nước ngầm quay lại, cái giếng của ông sẽ là nơi đầu tiên đón nhận dòng nước mát lành. Việc không thành lúc này, đơn giản là vì các điều kiện khác chưa hội tụ đủ mà thôi."
Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng: Trong kinh doanh, nỗ lực là việc của ta, nhưng kết quả lại là sự hội tụ của muôn vàn yếu tố khách quan (Duyên).
Nhân: Là năng lực, là sự chăm chỉ, là kế hoạch bài bản của bạn.
Duyên: Là xu hướng thị trường, là chính sách vĩ mô, là tâm thế của khách hàng, là thời điểm chín muồi cùng vô số thứ khác.
Khi việc không thành dù bạn đã làm hết sức, đừng vội phủ nhận bản thân. Hãy hiểu rằng bạn đã đào xong cái giếng của mình rồi. Việc của bạn bây giờ là giữ cho tâm thế bình thản, tiếp tục duy trì cái giếng ấy để khi "Duyên" đến — khi mạch ngầm quay lại — bạn sẽ là người đầu tiên gặt hái thành quả.
--
Nhận xét
Đăng nhận xét