
NGƯỜI KIẾM HÀNG TRĂM TRIỆU USD NHỜ… BIẾT SAO CHÉP ĐÚNG NGƯỜI.
Mohnish Pabrai VÀ BÀI HỌC KHIẾN NHIỀU NHÀ ĐẦU TƯ PHẢI GIẬT MÌNH.
Trong đầu tư, phần đông mọi người đều mắc một cái bẫy rất giống nhau:
Cứ nghĩ muốn kiếm nhiều tiền thì phải có bí kíp riêng.
Phải nghĩ ra chiến lược không ai nghĩ tới.
Phải là người đặc biệt hơn đám đông.
Nên ai cũng lao vào tìm “chén thánh”.
Người thì thức đêm đọc chart.
Người thì săn tin nội bộ.
Người thì tin rằng chỉ cần tìm ra một công thức thần kỳ nào đó là sẽ giàu.
Nhưng có một người đi ngược hoàn toàn số đông.
Ông không cố chứng minh mình thông minh.
Không cố sáng tạo ra cái gì quá mới.
Ông chỉ làm một việc nghe tưởng rất bình thường:
Sao chép.
Người đó là Mohnish Pabrai.
ÔNG ẤY TỪNG ĐẶT RA MỘT CÂU HỎI RẤT THẲNG:
“Tại sao phải phát minh lại bánh xe… khi ngoài kia đã có người chạy rất tốt bằng chính cái bánh xe đó?”
Ngẫm kỹ sẽ thấy câu này cực thấm.
Trong khi hàng triệu nhà đầu tư nhỏ lẻ đang loay hoay tự tìm đường…
thì Mohnish Pabrai chọn đứng trên vai những người khổng lồ.
Những ai?
Warren Buffett.
Charlie Munger.
Hai con người này đã mất hàng chục năm chứng minh một điều:
Có những nguyên lý đầu tư thật sự hiệu quả.
Và Pabrai hiểu rằng:
Việc của mình không phải là nghĩ ra cái mới.
Việc của mình là học thật kỹ cái đã đúng.
Nghe đơn giản.
Nhưng rất ít người làm được.
Vì con người thường thích cảm giác mình đặc biệt hơn là cảm giác mình đúng.
Mohnish Pabrai KHÔNG PHẢI THIÊN TÀI PHỐ WALL
Ông xuất thân là doanh nhân công nghệ thông tin.
Sau khi bán công ty và có vốn, ông bước vào đầu tư.
Điều thú vị là ông không bước vào với tâm thế “ta phải giỏi hơn thị trường”.
Ông bước vào với tâm thế:
Ta chỉ cần tìm xem người giỏi nhất đang làm gì.
Đó là khác biệt cực lớn.
Nhiều người mới vào chứng khoán thường hỏi:
“Mã nào sắp tăng?”
“Tin nào nội bộ?”
“Cổ nào nhân 3 tài khoản?”
Còn Pabrai hỏi:
“Những người giỏi nhất thế giới đang xuống tiền ở đâu?”
Chỉ đổi câu hỏi thôi… đã đổi luôn kết quả.
CHIẾN LƯỢC CỦA ÔNG ĐƯỢC GỌI LÀ “CLONE INVESTING” — ĐẦU TƯ KIỂU NHÂN BẢN
Ông dành rất nhiều thời gian nghiên cứu:
* Danh mục của Warren Buffett
* Các quỹ đầu tư lớn
* Những nhà đầu tư đã chiến thắng qua nhiều chu kỳ
Sau đó không làm gì phức tạp.
Ông chọn những thương vụ mình hiểu…
và mua theo dấu chân của họ.
Đọc đến đây nhiều người sẽ cười:
“Thế mà cũng gọi là đầu tư à?”
Nhưng xin nhớ:
Ngoài đời, thứ kiếm ra tiền không phải cái nghe có vẻ cao siêu.
Mà là cái có xác suất đúng cao.
Rất nhiều nhà đầu tư thua lỗ vì quá thích thể hiện cái tôi phân tích.
Trong khi thị trường không trả tiền cho sự sĩ diện.
Thị trường chỉ trả tiền cho quyết định đúng.
KẾT QUẢ THÌ KHÔNG HỀ “TẦM THƯỜNG”
Quỹ đầu tư của ông — Pabrai Investment Funds — trong nhiều năm đạt mức tăng trưởng rất đáng nể, đưa tài sản cá nhân của ông lên hàng trăm triệu USD.
Tất cả bắt đầu không phải từ một công thức bí mật.
Mà từ một tư duy rất khiêm tốn:
Tôi không cần là người giỏi nhất phòng.
Tôi chỉ cần biết đang nên nghe ai.
Đây là điều cực kỳ thiếu trên thị trường hiện nay.
Ai cũng muốn làm thầy.
Rất ít người chịu làm học trò đủ lâu.
TRIẾT LÝ TIỀN CỦA ÔNG CÒN ĐÁNG HỌC HƠN NỮA:
“Heads I win, tails I don’t lose much.”
Nghĩa là:
Ngửa thì tôi thắng lớn.
Sấp thì tôi mất không bao nhiêu.
Toàn bộ tư duy đầu tư nằm ở đây.
Ông không tìm kèo chắc thắng 100% — vì không tồn tại.
Ông chỉ tìm những cơ hội:
* Lãi rất lớn nếu đúng
* Nhưng thiệt hại rất nhỏ nếu sai
Đây gọi là trò chơi xác suất.
Người giàu bền không phải người lần nào cũng thắng.
Mà là người mỗi lần thua chỉ xước nhẹ, mỗi lần thắng ăn đủ dày.
Lặp lại vài chục lần… tài sản sẽ khác hoàn toàn.
3 BÀI HỌC NHÀ ĐẦU TƯ NÀO CŨNG NÊN KHẮC CỐT
1. ĐỪNG CỐ TỎ RA THÔNG MINH. HÃY CỐ TỎ RA ĐÚNG.
Thị trường không phát cúp cho người phân tích hay nhất.
Nó chuyển tiền cho người quyết định chuẩn hơn.
⸻
2. THẮNG THỊ TRƯỜNG LÀ THẮNG BẰNG XÁC SUẤT, KHÔNG PHẢI BẰNG CẢM XÚC.
Không cần 10 lệnh thắng cả 10.
Chỉ cần:
Lệnh thắng lời nhiều hơn lệnh thua mất.
Bạn vẫn giàu lên.
3. KIẾM TIỀN LỚN LÀ SỰ LẶP LẠI CỦA PHƯƠNG PHÁP ĐÚNG.
Đa số người thua không phải vì phương pháp quá tệ.
Mà vì đổi phương pháp liên tục.
Nay học người này.
Mai nghe room kia.
Mốt chạy theo tin nóng.
Tiền chưa kịp sinh ra… niềm tin đã chết trước.
Nói ngắn gọn thế này:
Mohnish Pabrai giàu không phải vì ông sáng tạo hơn thiên hạ.
Ông giàu vì ông đủ khiêm tốn để thừa nhận: có những người đáng để mình sao chép.
Trong đầu tư, đôi khi thứ nguy hiểm nhất không phải thiếu kiến thức.
Mà là cái tôi quá lớn…
khiến bạn luôn muốn tự mình phát minh bánh xe.
Nhận xét
Đăng nhận xét