Mơ mở nhà hàng Michelin thì tự nấu một bữa tối, mơ làm phim điện ảnh thì quay video bằng điện thoại, mơ viết một cuốn tiểu thuyết thì gõ một chiếc email.
Ít ai chỉ bạn những nguyên tắc này một cách trực diện, nhưng từng điều trong đó đều được hình thành từ trải nghiệm thật, qua thất bại, va vấp và những cái giá mà người đi trước đã phải trả.
Điều thứ nhất: Đừng xây "Pháo đài" khi chưa đặt viên gạch nào.
Đừng để sự vĩ đại trong tâm trí làm bạn tê liệt ngay tại vạch xuất phát.
Nhiều người muốn viết một cuốn tiểu thuyết để đời nhưng cuối cùng lại không viết nổi một dòng đầu tiên chỉ vì sợ nó không đủ hay.
Nói thẳng ra, thứ bạn thiếu nhất lúc này không phải là một cốt truyện hoàn hảo, mà là hành động bắt đầu.
Khi bạn tưởng tượng về một "Pháo đài ngụy biện", cái tôi sẽ lừa bạn rằng phải chuẩn bị thật kỹ, phải khảo sát thêm, hoặc phải đợi đến lúc "có cảm hứng".
Nhưng thực tế, mười phút gõ một chiếc email hay ghi chú nhân vật vào điện thoại ngay lúc đứng đợi xe mới chính là nguồn động lực thực thụ để biến giấc mơ thành hình.
Trước khi muốn chạm tay vào kiệt tác, hãy học cách hoàn thành những việc nhỏ nhất.
Điều thứ hai: Quy tắc "đối đãi ngược" với giấc mơ.
Giấc mơ càng cao sang thì hành động phải càng giản dị, mục tiêu càng dài hạn thì bước chân phải càng ngắn lại.
Điều này nhiều người làm ngược lại: họ dồn hết vốn liếng và kỳ vọng vào một cú nhảy lớn để rồi kiệt sức và bỏ cuộc mãi mãi.
Người mơ làm phim điện ảnh thường chờ đợi một đoàn làm phim chuyên nghiệp, trong lòng họ sợ nhất là sản phẩm làm ra trông "rẻ tiền".
Hãy cầm điện thoại lên, quay một đoạn video ngắn về con mèo của bạn, cảm giác hoàn thành này sẽ giúp bạn hiểu rõ quy trình sáng tạo thực sự lộn xộn đến thế nào.
Còn người mơ mở nhà hàng sang trọng, cao lương mỹ vị nào mà bạn chưa từng hình dung?
Thay vì lo lắng về vốn liếng hay mặt bằng, hãy tự tay xuống bếp nấu một bữa tối thật ngon cho bạn bè.
Trong mắt người mới bắt đầu, thứ quý giá nhất không phải là sự phô trương, mà là kinh nghiệm thực tế từ những việc nhỏ.
Hãy cho bản thân mình thứ bạn thiếu nhất là "sự trải nghiệm", chứ không phải thứ bạn nghĩ là "sự hoàn hảo".
Điều thứ ba: Đừng để "Chủ nghĩa hoàn hảo" bóp nghẹt tài năng.
Tác phẩm đầu tay thì hãy cho phép mình làm tệ, tác phẩm để đời thì để tương lai trả lời.
Có quá nhiều người làm ngược lại, họ muốn bài blog đầu tiên phải xuất sắc như một chuyên gia, kết quả là họ chẳng bao giờ dám nhấn nút "xuất bản".
Những nỗ lực ban đầu phải chấp nhận sự "rác rưởi", vì đó là quá trình lọc sạch vòi nước bẩn trong tâm trí bạn.
Bạn có thể thoải mái sai sót, có lỗi chính tả cũng được, miễn là bạn đã bắt đầu hành trình tự hiện thực hóa con người mình.
Những tác phẩm nhỏ bé, xù xì này theo thời gian chính là nền móng vững chắc cho thành công bùng nổ sau này.
Sáng tạo không phải là dạy bạn sống trong ảo tưởng, mà là để bạn hiểu rõ cách vượt qua những rào cản tinh thần của chính mình.
Cho bản thân cơ hội được "không giỏi" lúc đầu thì gọi là thấu hiểu quy luật, còn ép mình phải hoàn mỹ ngay lập tức thì chỉ là tự s-át về mặt nghệ thuật.
Trong thế giới hiện nay, người tài năng chưa chắc đã đi xa bằng người bền bỉ biết cách "nhử" cái tôi của mình vào công việc mỗi ngày
Nhận xét
Đăng nhận xét