Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

PHẦN 2. NHỮNG KINH NGHIỆM XƯƠNG MÁU KHI ĐI LÀM

PHẦN 2. NHỮNG KINH NGHIỆM XƯƠNG MÁU KHI ĐI LÀM Mọi người đón nhận phần 1 quá nên nay em xin viết tiếp nha. 9. Nghệ thuật "Quản trị sếp" Sếp không phải là người để bạn sợ, mà là người bạn cần "quản trị". Đừng đợi sếp hỏi mới báo cáo. Hãy chủ động cập nhật tiến độ công việc trước khi được yêu cầu. Khi có vấn đề phát sinh, đừng chỉ mang "rắc rối" đến cho sếp, hãy mang theo ít nhất 2 phương án giải quyết. Sếp thuê bạn để giải quyết vấn đề, không phải để báo cáo vấn đề. Một nhân viên biết lo trước cái lo của sếp sẽ luôn có vị thế khác biệt.  10. Đừng bao giờ là người cuối cùng biết về một tin  đồn, nhưng hãy là người cuối cùng "phát tán" nó Ở công ty, thông tin là quyền lực. Bạn cần biết những gì đang diễn ra (ai sắp nghỉ, dự án nào sắp bị cắt, sếp đang hài lòng với ai...) để điều chỉnh hành vi của mình. Tuy nhiên, biết để đó để bảo vệ mình, chứ không phải để đi buôn chuyện. Người nắm giữ nhiều thông tin mà kín tiếng là người khiến người khác phải nể ...

CHUYỆN NGHIỆN – NGOẠI TÌNH

  CHUYỆN NGHIỆN – NGOẠI TÌNH Chuyện ngoại tình thì nhạy cảm, nhưng trong những ca làm việc của mình, có người đến chia sẻ rất thật về chuyện ngoại tình của họ. Họ biết họ đang làm sai, rất sai. Họ biết rằng vợ/chồng họ là người tốt. Biết rằng họ muốn dừng lại. Họ vừa khóc vừa nói điều đó. Họ thậm chí còn không thể tự giải thích tại sao lại làm điều này. Và trong lần gặp tiếp theo, dù có thể là 3 tháng sau hay 1,2 năm sau, câu chuyện vẫn như cũ. Bạn nghĩ sao? Yếu đuối chăng? Thiếu bản lĩnh chăng? Nói được ko làm được chăng? Hay tệ hơn nữa – dối trá, phản bội??? Tất cả đều hợp lý. Nhưng hãy chậm lại 1 chút, cùng mình thử liếc sang 1 câu chuyện khác, chủ đề khác nhé... ==1. Chuyện mấy con chuột== Loài người vốn không xa lạ gì với các chất kích thích và gây nghiện, nhưng có lẽ phải tới đầu thế kỷ thứ 20 thì nhân loại mới bắt đầu thực sự coi chất gây nghiện là thứ nguy hiểm khi thấy chúng bị lạm dụng quá đà. Và trong khoảng thời gian đó, có nhiều thí nghiệm khoa học được tiến hành xoay ...

cách để giảm thiểu sự đố kỵ giữa người với người

 Chỉ bạn vài mẹo này, nghe có vẻ "toan tính", nhưng thực chất nó là cách để giảm thiểu sự đố kỵ giữa người với người 1. Đừng làm cùng nghề với họ hàng trên cùng một con phố" ​ Tránh sự triệt tiêu lẫn nhau à giữ gìn tình thân. Trong kinh doanh, khách hàng là hữu hạn. Khi làm cùng nghề, cùng địa điểm, họ hàng vô tình trở thành đối thủ trực tiếp. "Miếng bánh" lợi nhuận bị chia đôi sẽ dẫn đến sự so sánh, đố kỵ. Nếu bạn bán đắt hơn, họ hàng nói bạn tham; nếu bạn bán rẻ hơn, họ hàng nói bạn phá đám. Khi có mâu thuẫn kinh tế, nó không dừng lại ở công việc mà kéo theo sự rạn nứt của cả một gia tộc. ằng cách tách rời nó khỏi áp lực cơm áo gạo tiền. ​2. "Khi người khác hỏi ý kiến, đừng trả lời khẳng định hay phủ định" ​Nếu bạn khẳng định "Nên làm" và họ thất bại, bạn là người có lỗi. Nếu bạn phủ định "Không nên" và họ mất cơ hội, bạn là người cản trở. Đôi khi người ta hỏi ý kiến không phải để tìm lời khuyên, mà để tìm sự đồng tình cho quyết ...

Mơ mở nhà hàng Michelin thì

Mơ mở nhà hàng Michelin thì tự nấu một bữa tối, mơ làm phim điện ảnh thì quay video bằng điện thoại, mơ viết một cuốn tiểu thuyết thì gõ một chiếc email. Ít ai chỉ bạn những nguyên tắc này một cách trực diện, nhưng từng điều trong đó đều được hình thành từ trải nghiệm thật,  qua thất bại, va vấp và những cái giá mà người đi trước đã phải trả. Điều thứ nhất: Đừng xây "Pháo đài" khi chưa đặt viên gạch nào. Đừng để sự vĩ đại trong tâm trí làm bạn tê liệt ngay tại vạch xuất phát. Nhiều người muốn viết một cuốn tiểu thuyết để đời nhưng cuối cùng lại không viết nổi một dòng đầu tiên chỉ vì sợ nó không đủ hay. Nói thẳng ra, thứ bạn thiếu nhất lúc này không phải là một cốt truyện hoàn hảo, mà là hành động bắt đầu. Khi bạn tưởng tượng về một "Pháo đài ngụy biện", cái tôi sẽ lừa bạn rằng phải chuẩn bị thật kỹ, phải khảo sát thêm, hoặc phải đợi đến lúc "có cảm hứng". Nhưng thực tế, mười phút gõ một chiếc email hay ghi chú nhân vật vào điện thoại ngay lúc đứng đợi xe ...

Ở NHÀ THÌ LÀM TƯỚNG, RA ĐƯỜNG THÌ BÁM RỊT LẤY CHÂN MẸ…

Ở NHÀ THÌ LÀM TƯỚNG, RA ĐƯỜNG THÌ BÁM RỊT LẤY CHÂN MẸ… Có ba mẹ nào đang đau đầu vì em bé nhà mình thuộc hệ “khôn nhà dại chợ” không? Ở nhà thì: Mẹ nói một câu, cãi một câu. Trái ý là lăn đùng ra ăn vạ, la hét, khóc lóc. Tự tin thái quá, cái gì cũng “Để con!”, “Không thích!”. Nhưng cứ ra ngoài là: Nép chặt vào chân mẹ, ai hỏi cũng cúi gằm mặt im re. Ra sân chơi thấy các bạn thì đứng thu lu một góc, bị giành đồ chơi cũng không dám đòi lại. Mẹ giục “Con chào cô đi/ Con ra chơi với bạn đi” thì rơm rớm nước mắt. Nhiều lúc ba mẹ vừa bực, vừa xấu hổ với mọi người, lại vừa thương và lo lắng: “Sao ở nhà nó ghê gớm thế mà ra ngoài lại nhát cáy vậy trời?” Nhưng ba mẹ ơi, khoan vội dán nhãn con là “hư” hay “nhát gan”. Dưới góc độ tâm lý trẻ nhỏ, hiện tượng này lại vô cùng dễ hiểu: Nhà là “vùng an toàn” tuyệt đối Em bé chỉ dám bộc lộ những cảm xúc mãnh liệt nhất, tồi tệ nhất, và dám thử thách các giới hạn với những người mà con cảm thấy tin tưởng nhất (chính là ba mẹ). Sự “bướng bỉnh” ở nhà thực ...

Đức quyết định vận mệnh, thiện lương sẽ thay đổi cuộc đời

  Đức quyết định vận mệnh, thiện lương sẽ thay đổi cuộc đời Luận Ngữ có câu: “Đức không cô độc, ắt có người kề bên.” Một đời người, vận mệnh chưa bao giờ là món quà ngẫu nhiên, mà là kết tinh của chính đức hạnh; hướng đi của cuộc đời cũng không phải do may mắn tình cờ, mà là sự hồi đáp của lòng thiện lương. Đức là nền tảng để lập thân, thiện là gốc rễ để xử thế. Một người có đức hạnh tốt mới có thể đi xa vững vàng; mang lòng thiện mới có thể nhận lại ấm áp và may mắn. Đức quyết định hướng đi của số phận; thiện thay đổi quỹ đạo của cuộc đời. Đây là chân lý không đổi, cũng là trí tuệ sống giản dị nhất. Đức là gốc,  có gốc mới đứng vững và đi xa Người xưa nói: “Đức không xứng vị, ắt gặp tai ương.” Đức hạnh là “lá bài cứng” nhất của một con người, cũng là nền móng của vận mệnh. Dù tài năng cao đến đâu, năng lực mạnh đến mấy, nếu thiếu đức làm nền, thành tựu hào nhoáng rồi cũng sụp đổ; cuộc đời tưởng như suôn sẻ cũng có thể rơi vào khốn cảnh vì mất đức. Đức không phải lớp vỏ bên ng...

Bố mẹ cần làm gì khi phát hiện trẻ đổ lỗi?

  Bố mẹ cần làm gì khi phát hiện trẻ đổ lỗi? Một lần cùng con ra sân tập thể, đang chơi vui vẻ với các bạn vì chạy qua vũng nước dưới sân mà trượt ngã. Chưa kịp định thần thì mình thấy con mình khóc và hét toáng lên chỉ vào một cậu bạn hàng xóm đứng cách khá xa và nói: “Tại bạn Hùng đẩy con nên con mới ngã”. Cậu bé thấy bạn khóc thì sợ sệt, lúng túng không biết nói sao… Chứng kiến toàn bộ sự việc mình vừa giận con mà chợt nhận ra cách giáo dục con đang chưa thật ổn. Điều này làm mình suy nghĩ nhiều lắm. Nếu cứ giữ thói quen tính cách như vậy, mình lo lắng khi lớn lên bé sẽ không tự chịu trách nhiệm về những gì mình làm…”. Đây chính là câu chuyện của một vị khách bên nhà cô Hiền. Đây cũng là những tình huống thường gặp ngoài xã hội, xuất phát từ hệ lụy người lớn quá nuông chiều con, cháu.  Hoặc cứ mỗi lần con chạy nhanh mà vô tình ngã đập đầu gối xuống đất rồi khóc ré lên thì các bà, các mẹ đều chạy đến đỡ dậy, đồng thời “đánh chừa” cái sàn nhà làm con cháu đau.  Nhiều lúc...