Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Bố mẹ cần làm gì khi phát hiện trẻ đổ lỗi?

  Bố mẹ cần làm gì khi phát hiện trẻ đổ lỗi? Một lần cùng con ra sân tập thể, đang chơi vui vẻ với các bạn vì chạy qua vũng nước dưới sân mà trượt ngã. Chưa kịp định thần thì mình thấy con mình khóc và hét toáng lên chỉ vào một cậu bạn hàng xóm đứng cách khá xa và nói: “Tại bạn Hùng đẩy con nên con mới ngã”. Cậu bé thấy bạn khóc thì sợ sệt, lúng túng không biết nói sao… Chứng kiến toàn bộ sự việc mình vừa giận con mà chợt nhận ra cách giáo dục con đang chưa thật ổn. Điều này làm mình suy nghĩ nhiều lắm. Nếu cứ giữ thói quen tính cách như vậy, mình lo lắng khi lớn lên bé sẽ không tự chịu trách nhiệm về những gì mình làm…”. Đây chính là câu chuyện của một vị khách bên nhà cô Hiền. Đây cũng là những tình huống thường gặp ngoài xã hội, xuất phát từ hệ lụy người lớn quá nuông chiều con, cháu.  Hoặc cứ mỗi lần con chạy nhanh mà vô tình ngã đập đầu gối xuống đất rồi khóc ré lên thì các bà, các mẹ đều chạy đến đỡ dậy, đồng thời “đánh chừa” cái sàn nhà làm con cháu đau.  Nhiều lúc...

Có những đứa trẻ xử lí mọi thứ bằng nước mắt, khóc mọi nơi mọi lúc

Có những đứa trẻ xử lí mọi thứ bằng nước mắt, khóc mọi nơi mọi lúc “Mẹ bảo đi tắm cũng khóc, ăn cũng khóc, ngủ cũng khóc.  Con nhà em khóc từ lúc mở mắt dậy đến lúc nhắm mắt đi ngủ”  Bố mẹ nhìn mà vừa thương, vừa… lo. Lo con yếu đuối.  Lo sau này ra ngoài dễ bị bắt nạt.  Lo con “mong manh” quá, không chịu nổi va chạm. Và rồi, rất nhiều phản xạ quen thuộc xuất hiện: “Có thế mà cũng khóc?”  “Mạnh mẽ lên chứ!”  “Đừng mít ướt nữa!” Nhưng có một điều, nếu không hiểu sớm… bố mẹ rất dễ dạy sai: 👉 Không phải đứa trẻ nào hay khóc cũng là yếu.  👉 Có những đứa trẻ… chỉ đơn giản là cảm nhận nhiều hơn người khác. 🧠 Đằng sau những giọt nước mắt là một đứa trẻ “cảm” rất mạnh Những đứa trẻ hay khóc thường không phải vì “yếu”. Mà vì: Con cảm nhận cảm xúc rất nhanh Rất nhạy với lời nói, ánh mắt của người khác Dễ đồng cảm (thấy người khác buồn là buồn theo) Nội tâm sâu, suy nghĩ nhiều hơn bình thường Nói đơn giản:  👉 Con không yếu… con chỉ “cảm” nhiều hơn người ...

NGƯỜI KIẾM HÀNG TRĂM TRIỆU USD NHỜ… BIẾT SAO CHÉP ĐÚNG NGƯỜI.

  NGƯỜI KIẾM HÀNG TRĂM TRIỆU USD NHỜ… BIẾT SAO CHÉP ĐÚNG NGƯỜI. Mohnish Pabrai VÀ BÀI HỌC KHIẾN NHIỀU NHÀ ĐẦU TƯ PHẢI GIẬT MÌNH. Trong đầu tư, phần đông mọi người đều mắc một cái bẫy rất giống nhau: Cứ nghĩ muốn kiếm nhiều tiền thì phải có bí kíp riêng. Phải nghĩ ra chiến lược không ai nghĩ tới. Phải là người đặc biệt hơn đám đông. Nên ai cũng lao vào tìm “chén thánh”. Người thì thức đêm đọc chart. Người thì săn tin nội bộ. Người thì tin rằng chỉ cần tìm ra một công thức thần kỳ nào đó là sẽ giàu. Nhưng có một người đi ngược hoàn toàn số đông. Ông không cố chứng minh mình thông minh. Không cố sáng tạo ra cái gì quá mới. Ông chỉ làm một việc nghe tưởng rất bình thường: Sao chép. Người đó là Mohnish Pabrai. ÔNG ẤY TỪNG ĐẶT RA MỘT CÂU HỎI RẤT THẲNG: “Tại sao phải phát minh lại bánh xe… khi ngoài kia đã có người chạy rất tốt bằng chính cái bánh xe đó?” Ngẫm kỹ sẽ thấy câu này cực thấm. Trong khi hàng triệu nhà đầu tư nhỏ lẻ đang loay hoay tự tìm đường… thì Mohnish Pabrai chọn đứng trên...

TỪ ĐẾ CHẾ "10 HẠT GẠO CÓ 1 HẠT HỌ TRẦN" ĐẾN CẢNH TRẮNG TAY: LỜI NGUYỀN CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ SINH RA Ở VẠCH ĐÍCH

TỪ ĐẾ CHẾ "10 HẠT GẠO CÓ 1 HẠT HỌ TRẦN" ĐẾN CẢNH TRẮNG TAY: LỜI NGUYỀN CỦA NHỮNG ĐỨA TRẺ SINH RA Ở VẠCH ĐÍCH Nhiều người vẫn tin rằng giàu có là tấm vé bảo hiểm cho tương lai. Nhưng sự thật nghiệt ngã hơn nhiều: Tiền bạc không có tư duy chỉ là một đống giấy vụn chờ ngày bốc cháy. Bi kịch của gia tộc Công tử Bạc Liêu chính là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói: “Một đời gây dựng, một đời hưởng thụ, và một đời tiêu tan.” 1. Đế chế được xây bằng "máu và thép" Vào đầu thế kỷ 20, gia tộc Trần Trinh Trạch không chỉ là người giàu, họ là một thế lực. Với hàng chục nghìn mẫu ruộng và đất muối, người ta truyền tai nhau: Cứ 10 hạt gạo miền Tây thì có 1 hạt nằm trong kho nhà họ Trần. Khối tài sản khổng lồ đó không rơi từ trên trời xuống. Nó được đúc kết từ sự tính toán lạnh lùng, kỷ luật thép và tầm nhìn xuyên thế kỷ của người đứng đầu. Họ không chỉ tích lũy vàng, họ tích lũy sự thịnh vượng. 2. "Cỗ máy tiêu tiền" mang tên Trần Trinh Huy Trong khi người cha dành cả đ...

3 SAI LẦM CỦA BA MẸ KHIẾN CON NGÀY CÀNG NHÚT NHÁT, RỤT RÈ VÀ THIẾU TỰ TIN

  3 SAI LẦM CỦA BA MẸ KHIẾN CON NGÀY CÀNG NHÚT NHÁT, RỤT RÈ VÀ THIẾU TỰ TIN Chắc hẳn nhiều ba mẹ đã từng rơi vào tình huống này: Dẫn con đi chơi, gặp người quen hoặc khách đến nhà. Ba mẹ tươi cười: "Chào cô chú đi con!" Nhưng đáp lại là sự im lặng. Con cúi gằm mặt, bấu chặt lấy áo mẹ, hoặc lùi lại núp hẳn ra sau lưng. Người lớn lúc này vì phép lịch sự, vì sợ bị đánh giá là "không biết dạy con" nên thường vội vàng nói đỡ: "Khổ thế, cháu nó ở nhà thì nghịch như giặc mà ra đường là nhát cáy!" Hoặc bực mình hơn thì quay sang lườm con: "Sao con lầm lì thế hả? Có cái miệng để làm gì?" Nhưng ba mẹ ơi, chính những câu nói "chữa ngượng" ấy lại đang vô tình đẩy con lùi sâu hơn vào vỏ ốc của sự tự ti.  1. Con không "nhát", con chỉ đang "quan sát" Mỗi đứa trẻ có một nhịp độ thích nghi với môi trường khác nhau. Có những em bé sinh ra đã thích đám đông, nhưng có những em bé cần thời gian để não bộ quét qua môi trường mới, đánh giá...

Tặng quà thì tặng Lẻ, mời khách thì mời Chẵn; Khi vay tiền thì Lẻ, khi trả tiền thì Tròn; Giúp ngặt, không giúp nghèo. Ba điều này dù có chết cũng phải nhớ kỹ!

  Tặng quà thì tặng Lẻ, mời khách thì mời Chẵn; Khi vay tiền thì Lẻ, khi trả tiền thì Tròn; Giúp ngặt, không giúp nghèo. Ba điều này dù có chết cũng phải nhớ kỹ! Trong xã hội, đôi khi năng lực chuyên môn chưa phải là yếu tố duy nhất quyết định sự thành công hay lòng tin của người khác dành cho bạn. Những chi tiết nhỏ trong cách tặng quà, vay mượn hay làm từ thiện chính là "thước đo" chiều sâu của bạn. 1. Tặng quà thì tặng "Lẻ", mời khách thì mời "Chẵn" Đây là quy tắc về nghi thức và tâm lý cực kỳ quan trọng trong xã hội mà ít người trẻ để ý. Tặng quà số lẻ: Khi biếu quà (rượu, bánh, trà), nếu không phải là đi theo thùng/hộp sẵn, hãy chọn số lượng lẻ (ví dụ 1, 3, 5). Trong quan niệm dân gian và phong thủy thực dụng, số lẻ tượng trưng cho sự sinh sôi, còn dư địa để phát triển, gửi gắm ý tứ "vẫn còn lần sau", mối quan hệ còn tiếp diễn. Mời khách số chẵn: Khi sắp xếp chỗ ngồi hoặc mời khách đi ăn, hãy cố gắng đi số chẵn (2, 4, 6, 😎. Điều này đảm bảo...

Bạn học nhiều nhân nghĩa, nhưng lại quên điều này:

Trước bất kỳ ai, chỉ cần bạn không nợ họ thì chẳng việc gì phải rụt rè hay cúi đầu.  Nhiều người sống trong sự tự ti không đáng có. Họ cúi đầu trước người giàu hơn. Họ rụt rè trước người có chức cao hơn. Họ e dè trước người có học vấn hơn. ​Nhưng tại sao? Bạn không ăn bám tiền của họ. Bạn không nợ nần gì họ. Bạn không làm gì sai trái với họ. Vậy tại sao bạn phải cúi đầu? ​Hãy nhớ không ai cao quý hơn ai. Không ai xứng đáng để bạn phải tự hạ thấp mình. Miễn là bạn sống thẳng thắn, làm việc chân chính, không nợ ai một xu, không thiếu ai một lời, thì bạn hoàn toàn có quyền ngẩng cao đầu. Việc rụt rè hay tự ti thái quá vô tình tạo ra một khoảng cách quyền lực ảo. Khi bạn tự hạ thấp mình, bạn đang cho phép người khác có quyền định đoạt giá trị của bạn. ​Đừng tự ti vì bạn không giàu. Đừng tự ti vì bạn không có chức. Đừng tự ti vì bạn không nổi tiếng. Miễn là bạn sống tử tế, bạn đã đủ tư cách để đứng thẳng ngang trước bất kỳ ai. Ngẩng cao đầu không phải là kiêu ngạo hay xem thường người k...