Nếu bạn từng rùng mình khi xem các bộ phim cung đấu, thì bức ảnh bạn đang thấy chính là bằng chứng sống động nhất cho một kịch bản tàn khốc hơn phim ảnh gấp ngàn lần.
Người xưa có câu: “Trong tháp sơ sinh không có hài cốt bé trai, trong học đường không có váy lụa của bé gái”. Câu nói tưởng như là một giai thoại, lại chính là bản án tử mà xã hội phong kiến Trung Quốc đã dành cho hàng triệu đứa trẻ chỉ vì chúng... là con gái.
1️⃣ Anh Nhi Tháp – Lăng mộ của những số phận không được chào đón
Nhìn từ xa, tòa tháp đá trông có vẻ uy nghiêm, cổ kính. Nhưng thực chất, đây là mồ chung của hàng ngàn vạn trẻ sơ sinh.
Ban đầu, nó được dựng lên với ý nghĩa nhân văn: là nơi chôn cất những đứa trẻ không may che/t yểu hoặc dành cho những gia đình quá nghèo không có tiền mai táng. Nhưng theo thời gian, khi tư tưởng trọng nam khinh nữ trở thành một thứ giáo lý độc hại, nơi đây đã biến thành nhà kho của những sinh linh bị ruồng bỏ.
2️⃣ Sự tàn khốc của một nghệ thuật loại trừ
Sự tàn nhẫn của thời đại ấy không chỉ dừng lại ở hành động, mà còn được công nghiệp hóa:
Dịch vụ vứt bỏ: Có những kẻ làm dịch vụ chuyên đi thu gom các bé gái từ những gia đình không muốn nuôi, nhận 5 xu để mang đứa trẻ đến vứt vào tháp thay cho cha mẹ chúng.
Thiết kế của sự tuyệt vọng: Tháp càng xây càng cao để ngăn những đứa trẻ may mắn còn sống sót bò ra ngoài. Phía dưới tháp còn xây thêm lò thiêu, định kỳ 3 ngày đốt một lần để phi tang mùi vị của sự tồn tại.
Sự trào phúng kinh hoàng: Ở đỉnh núi, miếu cầu tự hương hỏa nghi ngút, người ta đổ xô đến khấn vái để xin... con trai. Ngay dưới chân núi là tháp sơ sinh, nơi hàng ngàn bé gái bị tước đi hơi thở. Một sự đối lập giữa tham vọng đổi vận và sự tàn bạo đối với chính dòng máu của mình.
3️⃣ Tại sao váy lụa không được xuất hiện ở trường học?
Song hành với tháp sơ sinh là sự cấm đoán hoàn toàn đối với việc học hành của nữ giới. Trong suốt nhiều thế kỷ, trong học đường không có váy lụa không chỉ là một quy tắc, mà là một bức tường sắt ngăn cản phụ nữ tiếp cận với tri thức và quyền lực.
🔑 BÀI HỌC CỐT LÕI:
Định kiến xã hội là loại tù ngục đáng sợ nhất. Khi cả một xã hội cùng tin vào một điều phi lý, thì những người dám đi ngược lại thường phải trả giá bằng sự tồn tại của mình.
Sự bất bình đẳng là chi phí ẩn lớn nhất của một quốc gia. Hàng ngàn năm, Trung Quốc đã lãng phí hơn một nửa nguồn nhân lực (phụ nữ) chỉ vì định kiến giới. Một đế chế chỉ thực sự bền vững khi nó mở đường cho tất cả mọi người, không phân biệt nam nữ, đều được cống hiến.
Bài học về tầm nhìn: Những người cha mẹ ngày xưa vì tầm nhìn hạn hẹp đã tự tay triệt tiêu tương lai của chính dòng họ mình. Ngày nay, những bậc cha mẹ thông thái hiểu rằng: Dù là con trai hay con gái, con chỉ cần được trao CƠ HỘI và SỰ TỰ LẬP, con sẽ tự viết nên vận mệnh của mình.
Cách nhanh nhất để mở mang đầu óc chính là hiểu về LỊCH SỬ. Hiểu về lịch sử Việt Nam để thêm yêu nước, và nếu có điều kiện bạn hãy đọc thêm cuốn Lịch sử văn minh Trung Hoa này. Đọc nó bạn sẽ hiểu toàn bộ mặt tối và mặt sáng của anh bạn hàng xóm, hiểu cách họ khắc nghiệt để trở thành nền văn minh duy nhất còn tồn tại trong Tứ đại văn minh. Khi nhắc đến họ, Napoleon nói: Trung Quốc là con sư tử đang ngủ quên và khi thức dậy nó sẽ làm rung chuyển cả thế giới
Nhận xét
Đăng nhận xét