Chuyển đến nội dung chính

Người dễ trở nên cục cằn nhất… thường là người đang gồng mình giữ cho cả gia đình đừng sụp xuống.



 Người dễ trở nên cục cằn nhất… thường là người đang gồng mình giữ cho cả gia đình đừng sụp xuống.

Trong rất nhiều gia đình luôn có một người như vậy.

Họ không phải là người nói năng dịu dàng nhất.

Cũng chẳng là người được yêu mến nhất.

Lại không phải người khiến người khác cảm thấy dễ chịu khi ở gần.

Ngược lại, họ thường bị nhìn nhận là khó tính, cục cằn, thậm chí thô lỗ.

Giọng nói dễ gắt.

Gương mặt ít khi thư giãn.

Những câu trả lời ngắn ngủn, khô khan.

Người khác nhìn vào và nghĩ rằng họ đang thay đổi theo hướng xấu đi.

Rằng họ trở nên khó gần.

Rằng sống cạnh họ thật mệt mỏi.

Nhưng ít ai chịu dừng lại để nhìn sâu hơn.

Những con người ấy thường là người đứng ở tuyến đầu của cuộc đời.

Họ trực tiếp va đập mỗi ngày với cơn lốc mang tên cơm áo, hóa đơn, tài khoản, xe cộ, giấy tờ hành chính.

Sáng mở mắt ra, đầu óc họ đã bắt đầu tính toán.

Tiền nhà tháng này.

Tiền điện, tiền nước.

Tiền học của con.

Khoản phải trả sắp đến hạn.

Họ là người nhìn thấy hóa đơn tăng trước khi ai khác kịp để ý.

Tính toán giờ giấc lăn lê bò toài khi bồn cầu nghẹt, lavabo tắc. Đưa tay vào cống rãnh và hít thở một mình...

Họ là người nghe thấy cửa, tiếng cầu thang kẽo kẹt trong đêm và biết rằng sớm muộn cũng phải sửa.

Họ là người kiểm tra mái nhà khi trời mưa.

Người lo chiếc xe cần bảo dưỡng.

Người chạy đi chạy lại vì một tờ giấy hành chính thiếu một cái gì đó.

Những việc ấy chẳng ai vỗ tay khi hoàn thành.

Nhưng nếu thiếu họ, có thể mọi thứ sẽ bắt đầu rối tung.

Trong khi những người khác chỉ nhìn thấy căn nhà vẫn yên, chiếc xe vẫn chạy, con cái vẫn vui vê vô tư, họ lại nhìn thấy tất cả những nguy cơ phía sau dòng chảy êm ả ấy.

Cuộc sống của họ giống như người đứng trong phòng máy của một con tàu.

Trên boong tàu, mọi người có thể trò chuyện, cười nói, ngắm biển, tận hưởng chuyến đi.

Nhưng dưới phòng máy, có một người luôn phải lắng nghe từng tiếng động cơ.

Theo dõi từng đồng hồ áp lực.

Nhìn từng con ốc, từng bánh răng.

Chỉ cần một trục trặc nhỏ, cả con tàu có thể gặp nguy hiểm.

Người trong phòng máy không có nhiều thời gian để ngắm biển.

Họ chỉ có trách nhiệm giữ cho con tàu tiếp tục chạy.

Những năm tháng ở trong “phòng máy của cuộc đời” dần dần thay đổi con người.

Sự nhẹ nhàng ít đi.

Sự vô tư biến mất.

Nét mặt bắt đầu mang dấu vết của mệt mỏi.

Nhiều người vì thế xuống sắc nhanh hơn tuổi thật.

Ánh mắt nặng nề hơn.

Tâm tính trở nên khô cứng.

Người ngoài chỉ thấy sự cục cằn.

Nhưng không thấy những va đập trực tiếp mà họ đang gánh thay cho cả gia đình. Xê đôi vai lấp đầy nơi gió tạt mạnh nhất.

Họ cũng là người chui vào mùng muộn nhất mỗi đêm.

Sau khi mọi thứ đã tạm ổn.

Sau khi đã nghĩ xem ngày mai còn việc gì phải giải quyết.

Khi nằm xuống, họ không ngủ ngay.

Đầu óc vẫn tiếp tục chạy như một chiếc máy.

Khoản tiền nào phải lo trước.

Việc gì cần sửa. Có ai sẽ cần mình điều gì khác nữa hay không?

Họ trằn trọc nhiều nhất, nhưng sáng hôm chưa chắc được dậy trễ.

Thời gian dành cho bản thân gần như biến tan.

Không còn chỗ cho những thú vui riêng.

Xem một bộ phim, họ không theo được cốt chuyện.

Tâm trí cứ trôi về những con số và trách nhiệm.

Đọc một cuốn sách, quyển sách thường khép lại ngay từ trang thứ ba khi nó rơi khỏi tay.

Đâu phải vì họ không thích.

Mà vì đầu óc đã không còn chỗ chứa thêm điều gì khác.

Cuộc sống của họ như bức tường chịu gió.

Không ai chú ý khi bức tường vẫn đứng vững.

Nhưng khi bị nứt, mọi người mới có thể nhận ra sự quan trọng.

Trong nhiều gia đình, người bị xem là khó chịu nhất lại chính là người đang đưa vai ra chống đỡ mọi thứ.

Họ nhắc chuyện điện nước.

Họ để ý từng tiếng động nhỏ trong căn nhà.

Họ nghĩ đến những rắc rối trước khi chúng xảy ra.

Không phải vì họ thích làm người khó chịu.

Mà vì họ hiểu rằng chỉ cần buông tay một chút thôi, rất nhiều thứ phía sau sẽ sụp xuống.

Gia đình là nơi mọi người tìm thấy bình yên.

Nhưng sự bình yên ấy không tự nhiên mà có.

Nó được giữ lại bởi những con người đã quen đứng trong phòng máy của con tàu gia đình, quen nhận phần gió mạnh nhất để người khác được yên ổn.

Vì vậy, khi thấy ai đó trong nhà ít cười hơn, dễ gắt hơn, nói chuyện khô khan hơn…

Xin đừng vội trách.

Có thể đó chính là người đang âm thầm giữ cho con tàu gia đình tiếp tục đi qua sóng gió.

Hãy lùi lại và nghĩ đến họ của xa xưa, phía sau vẻ ngoài cứng cỏi ấy. Họ mong được mềm ra nhờ sự thấu hiểu, yêu thương của thế giới chung quanh. Điều mong muốn không gì lớn lao cả..

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI

  4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI Bạn đang ở tầng thứ mấy? Tầng 1: Nan nhận ( Victim mindset) Đặc điểm: - Luôn thấy mình là người bị hại: hoàn cảnh, gia đình, xã hội, người khác. - Lệ thuộc vào người khác: Luôn cần người khác, vui buồn phụ thuộc ngoại cảnh rất nhiều. - Rất thích tranh cãi và luôn muốn cãi thắng để chứng minh cái tôi. - Dễ mê tín, phép màu bên ngoài thay vì tự chịu trách nhiệm. Tầng 2: Người tự chịu trách nhiệm Đặc điểm: - Bắt đầu tự lái cuộc đời mình: ko đổ lỗi, ko chờ ai cứu. - Tự nhận lỗi về mình trước: Cuộc đời tôi đúng hay sai là do lựa chọn của tôi. - Phải trải nghiệm thật mới tin, không tin mù quáng. - Biết nhẫn nhịn, kiểm soát nóng giận, ko hơn thua vô ích vì tốn năng lượng. Tầng 3: Thuận theo dòng chảy Đặc điểm: - Cho phép vũ trụ chỉ dẫn, không tự lái nữa vì mình tự lái nó có hạn: Mở cửa cho các cơ hội mới đến, làm những sứ mệnh mình phải làm. - Mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó, kể cả khi thất bại thì nó xảy ra vì nó cũng có thể tốt cho tôi và mình cần thờ...

Tiếng Việt lớp 2

Bài 1: Bé Mai đã lớn Đi giày.      Đi giày.      Đi giày Đeo túi xách.     Đeo túi xách.     Đeo túi xách. Quét nhà.     Quét nhà.     Quét nhà. Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm. Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa Sắp xếp.     Sắp xếp.     Sắp xếp Ngay ngắn.     Ngay ngắn.     Ngay ngắn. Buộc tóc.     Buộc tóc.     Buộc tóc. Kiểu tóc.     Kiểu tóc.     Kiểu tóc. Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên. Bài 3: Ngày hôm qua đâu rồi Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ. Ngoài sân.      Ngoài sân.      Ngoài sân. Xoa đầu.      Xoa đầu.    ...

5 Quy Luật Ngầm (nhưng ít người biết) Âm Thầm Thay Đổi Đời Người

1. Định luật Murphy Ý nghĩa: Càng sợ điều gì, điều đó càng dễ xảy ra. Áp dụng: Nhận diện nỗi sợ: Viết ra những điều khiến bạn lo lắng nhất để nhìn rõ chúng, thay vì để chúng lẩn khuất trong đầu. Chuyển hướng tư duy: Thay vì nghĩ “Nếu thất bại thì sao?”, hãy hỏi “Nếu thành công thì sao?”. Hành động nhỏ mỗi ngày để giảm sợ hãi: Khi bạn bắt đầu, nỗi sợ tự động giảm đi. 2. Định luật Kidlin Ý nghĩa: Một vấn đề được viết ra là một vấn đề đã giải quyết xong một nửa. Áp dụng: Viết xuống cụ thể: “Tôi đang gặp vấn đề gì?” - càng cụ thể, càng dễ xử lý. Tự hỏi “Tại sao?” ít nhất 3 lần để tìm gốc rễ. Chia nhỏ vấn đề thành các bước hành động thay vì suy nghĩ chung chung. Duy trì thói quen “brain dump” (đổ suy nghĩ ra giấy) mỗi sáng hoặc tối để đầu óc nhẹ hơn. 3. Định luật Gilbert Ý nghĩa: Vấn đề lớn nhất trong công việc là: không ai nói cho bạn biết phải làm gì. Áp dụng: Tập đặt câu hỏi “Tôi cần biết điều gì để làm tốt hơn?" thay vì "Ai sẽ chỉ tôi đây?". Xây thói quen tự học: đọc, hỏi...