Sáng nay lướt Facebook, tôi vô tình dừng lại khá lâu trước một bài viết của một người mẹ.
Chỉ một câu thôi mà khiến tôi phải đọc đi đọc lại:
“Khi đứa trẻ bước vào cuộc đời bạn, đó là lúc để học, không phải để dạy.”
Bài viết nói rằng, con không chỉ đến để mình uốn nắn.
Con đến để mình soi lại chính mình.
Soi lại cách mình phản ứng khi con làm sai.
Soi lại giọng nói của mình khi con bướng bỉnh.
Soi lại những vết thương cũ mà mình tưởng đã lớn là tự hết.
Có một đoạn khiến tôi rất tâm đắc:
Không phải cứ sinh con ra là mình đủ tư cách để dạy con.
Nhiều khi, con bước vào đời mình không phải để mình bắt đầu “dạy dỗ” — mà là để mình bắt đầu… học lại.
Học cách hiểu con là ai, thay vì biến con thành phiên bản mình mong muốn.
Học cách nhìn con đang cần gì, thay vì chỉ chăm chăm con phải nghe lời.
Và khó nhất — học cách nhìn vào chính mình.
Đọc đến đó, tôi chợt nghĩ:
Có khi người thầy lớn nhất đời mình… lại là một sinh linh bé nhỏ gọi mình là “ba”, là “mẹ”.
Đứa trẻ lớn lên từng ngày.
Nhưng nếu đủ can đảm, người lớn cũng có thể lớn lên cùng nó.
Và biết đâu, hành trình làm cha mẹ không phải là hành trình kiểm soát một đứa trẻ,
mà là hành trình trưởng thành thêm một lần nữa — với trái tim mềm hơn, cái tôi nhỏ lại một chút, và sự kiên nhẫn dài thêm một chút.
Đến đó, tôi nhớ lại những ngày đầu mình bắt đầu đi học để hiểu con và đồng hành cùng con.
Ngày ấy, tôi cũng từng nghĩ đơn giản:
Học để về… sửa con.
Nhưng thầy tôi nói một câu khiến tôi đứng lại:
“Học để sửa mình, không phải để sửa người.”
Thầy hỏi tôi:
Các anh muốn con tập trung phải không?
Nhưng các anh có đang tập trung không?
Hay bữa cơm gia đình, một tay cầm chén cơm, một tay cầm điện thoại, vừa ăn vừa lướt, vừa xem phim, vừa bình luận… rồi quay sang dạy con:
“Làm gì cũng phải tập trung!”
Con không nghe lời chúng ta.
Con sao chép chúng ta.
Thầy lại hỏi:
Các anh muốn con tự học?
Muốn con đọc sách?
Muốn con yêu việc học?
Vậy các anh có học mỗi ngày không?
Có đọc sách không?
Có nâng cấp kỹ năng, kiến thức để tạo ra giá trị không?
Hay mình đang muốn con làm điều… mình chưa từng làm được?
Hãy tự hỏi :
Mình đang yêu thương con… hay chỉ đang yêu cầu con?
Yêu thương tức là hiểu người mình thương.
Yêu cầu quá nhiều, lâu dần… hóa thành yêu quái lúc nào không hay.
Mình dạy con sống trang nhã, không tục tĩu, biết bình tĩnh khi nóng giận.
Nhưng khi nóng lên, mình làm gì?
Mình dạy con sai phải biết xin lỗi.
Nhưng nếu mình sai với con, mình có đủ can đảm nói: “Ba xin lỗi” không?
Hay mình tìm mọi lý do để bảo vệ cái tôi của mình?
Những câu hỏi đó khiến tôi thức tỉnh.
Tôi không ngại nói với con một điều rất thật:
Ba từng mang trong mình những tư duy nghèo.
Từng nghe, từng tin, từng sống theo những cách nghĩ nghèo suốt nhiều năm.
Nên trong lời nói của ba, trong hành động của ba, đôi khi vẫn còn những mảnh tư duy cũ sót lại.
Vì vậy, có những điều…
Con học từ thầy của ba hoặc từ thầy của con, có khi lại tốt hơn học từ ba.
“Con học gì , mấy điểm , không quan trọng bằng con nghĩ gì”
Tư duy là cách nghĩ.
Cách nghĩ đúng tạo ra hành động đúng.
Hành động đúng tạo ra kết quả đúng.
Trước đây, ba thương nghe người ta đặt câu hỏi :
“Bạn muốn làm người làm thuê hay làm chủ ?”
Ba sẽ cố giải thích cho điều ba tin , một là ba sẽ đứng về phía làm thuê , hai là sẽ đứng về phía làm chủ .
Nhưng Thầy dạy ba.
Thật ra mình không cần phải trả lời câu hỏi đó .
Vì bản chất, cả hai đều giống nhau ở một điểm:
Đều là phục vụ người khác.
Người làm chủ tìm cách phục vụ nhiều người hơn.
Người làm thuê phục vụ trong một phạm vi nhỏ hơn.
Khác nhau ở quy mô, không phải ở giá trị con người.
“Con có thể sinh ra trong một gia đình từng nghèo vật chất.”
Nhưng cách con nghĩ sẽ quyết định cuộc đời con.
Ba từng được dạy:
Học đi để đỡ vất vả.
Học đi để điểm cao.
Học đi để có bằng cấp.
Học đi để có công việc ổn định.
Những cách nghĩ này thật ra đến từ nỗi sợ không có đủ , sợ không an toàn .
Nhưng không ai dạy ba học để làm chủ cuộc đời.
Làm chủ thời gian mình sống.
Làm chủ số tiền mình tạo ra.
Làm chủ môi trường mình chọn.
Làm chủ những mối quan hệ mình bước vào.
Cho đến một ngày có người Thầy bước đến và nói với ba những điều này và làm cuộc đời ba xoay chuyển . Chỉ đơn giản là ba thay đổi cách nghĩ.
Ngày trước, Ba học không giỏi. Thậm chí phải nghỉ học giữa chừng. Có những lúc ba nghĩ cuộc đời mình chắc dừng lại ở đó thôi.
Ba đi làm vất vả, đủ nghề, mỗi tháng thu nhập khoảng 7đến 8 triệu đồng. Và bà từng tin rằng năng lực của mình chỉ tới vậy. Tự lo được cho bản thân đã là tốt lắm rồi.
Cho đến khi ba được một Thầy chỉ dạy:
Chỉ cần mình thật sự muốn cuộc sống khác đi, thì nó sẽ khác đi. Chỉ cần học thêm một kỹ năng mới, một kiến thức mới. Và nếu mình dùng điều đó để phục vụ được nhiều người, thì giá trị mình tạo ra sẽ lớn hơn , thu nhập cũng sẽ khác.
Từ khi tin điều đó, ba thay đổi cách nghĩ. Ba bắt đầu học lại, học nghiêm túc. Và đúng như những gì thầy nói.
Con có thể không giỏi toán, nhưng nhất định phải hiểu “bài toán” này:
Một ngày làm 8 tiếng. Một tháng 30 ngày là 240 giờ làm việc. Thu nhập 8 triệu đồng. Không thời gian nghỉ ngơi, không được chọn giờ làm ,
Nhưng
Chỉ cần thay đổi cách nghĩ và cách làm, cũng là 30 ngày đó, nhưng chỉ cần làm việc khoảng 8 giờ , không phải 240 giờ ba có thể tạo ra 8 triệu, thậm chí hơn.
Nhưng điều quan trọng không chỉ là tiền.
Điều quan trọng là ba có nhiều thời gian hơn. Ba được phép chọn thời gian làm việc , được phép nghỉ khi thấy không khỏe và Làm chủ được số tiền mình kiếm.
Ba không dạy con phải kiếm thật nhiều tiền.
Ba chỉ muốn con hiểu giá trị của việc học.
Bởi bản chất của việc học không phải để lấy điểm , tự tôn vinh mình.
Mà là để phục vụ.
Trên đời này thì không ai muốn nợ ai cả. Nếu con tạo ra giá trị cho người khác, thì đương nhiên. Họ sẽ trả lại tiền cho con. Hoặc một thứ gì đó tương đương.
Và con luôn có quyền chọn lựa mình nghĩ gì , làm gì , sống thế nào .
Và có lẽ, món quà lớn nhất ba có thể trao cho con
không phải là tiền bạc,
không phải là bằng cấp,
mà là một cách nghĩ đủ lành mạnh để con làm chủ cuộc đời mình.
Còn bạn thì sao? Những người tôi gọi là Đồng Nghiệp đang làm nghề cha mẹ.
Điều gì trong cách nghĩ của bạn hôm nay… có thể đang âm thầm dạy con mỗi ngày?
Và nếu con đang trở thành phiên bản phản chiếu của bạn, bạn có tự hào không?
Lê Mạnh Đông.
Kỷ lục gia Siêu Trí Nhớ Việt Nam.
Nhận xét
Đăng nhận xét