Chuyển đến nội dung chính

ĐỪNG PHÁ KHI CON TỰ CHƠI.

 ĐỪNG PHÁ KHI CON TỰ CHƠI.

Có một sai lầm mà gần như bố mẹ nào cũng từng mắc phải.

Nhẹ thôi. Nhỏ thôi. Nhưng hậu quả của nó thì âm ỉ, kéo dài theo con đến tận những năm tháng sau này.

Và trớ trêu là… ai cũng làm với ý nghĩ “mình đang yêu con”.

Tôi cũng vậy.

Hôm trước tình cờ xem một video của một chuyên gia nước ngoài. Nghe xong mà lạnh sống lưng. Không phải vì điều gì ghê gớm. Mà vì từng câu từng chữ như đang nói về chính mình.

Bạn có bao giờ làm điều này chưa?

Con đang ngồi chơi rất chăm chú. Xếp hình. Vẽ nguệch ngoạc. Lắp ghép cái gì đó theo cách riêng của nó.

Và bạn tiến lại gần.

“Ôi con giỏi thế.” “Con xếp đẹp quá.” “Đáng yêu quá đi mất.” Rồi vỗ tay. Rồi cười. Rồi khen liên tục.

Nghe có vẻ rất bình thường. Thậm chí là rất tích cực.

Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi…

Bạn khen vì con cần?

Hay vì bạn cần?

Vì bạn thấy vui khi nghe chính mình nói những lời ngọt ngào đó?

Vì bạn muốn chắc chắn rằng mình là một người mẹ, người cha đủ quan tâm?

Tôi từng nghĩ mình đang làm đúng.

Cho đến khi nhận ra, từ những lần tôi “ngứa miệng” như vậy, con bắt đầu thay đổi.

Con không còn ngồi chơi một mình lâu nữa. Con liên tục quay sang nhìn. Như chờ một cái gật đầu. Một câu khen. Một tràng vỗ tay.

Con không chơi vì thích.

Con chơi để được công nhận.

Bạn có thấy điều đó quen không?

Chúng ta lớn lên trong một môi trường mà thành tích mới đáng được chú ý. Điểm cao mới được khen. Làm tốt mới được vỗ vai.

Rồi vô thức, ta lặp lại điều đó với chính con mình.

Trong khi chơi độc lập – cái khoảng thời gian con tự chìm vào thế giới của mình – lại là lúc não bộ làm việc mạnh mẽ nhất.

Đó là khi con học cách tập trung.

Học cách giải quyết vấn đề.

Học cách thất bại một chút rồi thử lại.

Đó là lúc những mối liên kết thần kinh được hình thành lặng lẽ. Không tiếng vỗ tay. Không lời tán thưởng.

Chỉ có sự tò mò thuần khiết.

Nhưng người lớn chúng ta… lại sợ sự im lặng ấy.

Có bao giờ bạn thấy bồn chồn khi con ngồi chơi một mình quá lâu?

Có bao giờ bạn thấy trống trải khi con không cần mình?

Thế là ta chen vào.

Một câu khen.

Một cái xoa đầu.

Một tiếng “giỏi quá”.

Và vô tình… ta phá vỡ quá trình kỳ diệu ấy.

Tôi từng cười khi con kéo tay mình ngồi cạnh chơi. Nghĩ rằng “con quấn mẹ ghê”.

Nhưng bây giờ tôi tự hỏi:

Có phải mình đã dạy con rằng, niềm vui chỉ trọn vẹn khi có người công nhận?

Có phải mình đã khiến con tin rằng, nếu không có ai vỗ tay, thì việc con làm chẳng còn ý nghĩa?

Nghe đau không?

Vì tôi đã phải tự nhận điều đó.

Giải pháp thật ra không phức tạp.

Hãy tạo cho con một góc chơi riêng. Một khoảng không gian mà ở đó, con được làm “chủ”.

Không ai chen vào. Không ai đạo diễn. Không ai bình luận.

Người lớn làm việc của mình. Con chơi việc của con.

Không can thiệp. Không phá nhịp.

Nhưng điều đó không có nghĩa là bỏ mặc.

Khi con quay sang khoe:

“Mẹ ơi nhìn này!”

“Bố ơi con làm được rồi!”

Thì hãy phản hồi ngay.

Nhìn thẳng vào mắt con. Lắng nghe. Gật đầu. Công nhận.

Không cần tung hô. Không cần quá đà.

Chỉ cần con biết:

Khi con cần, bố mẹ ở đây.

Và khi con không cần… bố mẹ vẫn tin con làm được.

Có bao giờ bạn cảm thấy mình luôn phải chứng minh điều gì đó với thế giới?

Có bao giờ bạn làm việc đến kiệt sức chỉ để nghe một lời công nhận?

Chúng ta mệt mỏi vì điều đó.

Vậy thì tại sao lại gieo cùng một hạt giống vào con?

Tình yêu không phải là đứng cạnh con mọi lúc.

Tình yêu đôi khi là lùi lại đúng lúc.

Để con được tự do lớn lên.

Và để chính mình học cách chịu được cảm giác… không phải lúc nào cũng là trung tâm trong thế giới của con.

Nghe có vẻ đơn giản.

Nhưng làm được mới khó.

Tôi vẫn đang tập. Và mỗi lần suýt “ngứa miệng”, tôi lại tự hỏi:

Mình đang giúp con…

Hay mình đang tìm kiếm sự xác nhận cho chính mình?

Nếu bạn cũng từng như tôi, thì có lẽ chúng ta không cô đơn.

Chỉ là hôm nay, mình biết sớm hơn một chút.

Để ngày mai, con được lớn lên vững vàng hơn một chút.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI

  4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI Bạn đang ở tầng thứ mấy? Tầng 1: Nan nhận ( Victim mindset) Đặc điểm: - Luôn thấy mình là người bị hại: hoàn cảnh, gia đình, xã hội, người khác. - Lệ thuộc vào người khác: Luôn cần người khác, vui buồn phụ thuộc ngoại cảnh rất nhiều. - Rất thích tranh cãi và luôn muốn cãi thắng để chứng minh cái tôi. - Dễ mê tín, phép màu bên ngoài thay vì tự chịu trách nhiệm. Tầng 2: Người tự chịu trách nhiệm Đặc điểm: - Bắt đầu tự lái cuộc đời mình: ko đổ lỗi, ko chờ ai cứu. - Tự nhận lỗi về mình trước: Cuộc đời tôi đúng hay sai là do lựa chọn của tôi. - Phải trải nghiệm thật mới tin, không tin mù quáng. - Biết nhẫn nhịn, kiểm soát nóng giận, ko hơn thua vô ích vì tốn năng lượng. Tầng 3: Thuận theo dòng chảy Đặc điểm: - Cho phép vũ trụ chỉ dẫn, không tự lái nữa vì mình tự lái nó có hạn: Mở cửa cho các cơ hội mới đến, làm những sứ mệnh mình phải làm. - Mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó, kể cả khi thất bại thì nó xảy ra vì nó cũng có thể tốt cho tôi và mình cần thờ...

Tiếng Việt lớp 2

Bài 1: Bé Mai đã lớn Đi giày.      Đi giày.      Đi giày Đeo túi xách.     Đeo túi xách.     Đeo túi xách. Quét nhà.     Quét nhà.     Quét nhà. Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm. Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa Sắp xếp.     Sắp xếp.     Sắp xếp Ngay ngắn.     Ngay ngắn.     Ngay ngắn. Buộc tóc.     Buộc tóc.     Buộc tóc. Kiểu tóc.     Kiểu tóc.     Kiểu tóc. Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên. Bài 3: Ngày hôm qua đâu rồi Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ. Ngoài sân.      Ngoài sân.      Ngoài sân. Xoa đầu.      Xoa đầu.    ...

5 Quy Luật Ngầm (nhưng ít người biết) Âm Thầm Thay Đổi Đời Người

1. Định luật Murphy Ý nghĩa: Càng sợ điều gì, điều đó càng dễ xảy ra. Áp dụng: Nhận diện nỗi sợ: Viết ra những điều khiến bạn lo lắng nhất để nhìn rõ chúng, thay vì để chúng lẩn khuất trong đầu. Chuyển hướng tư duy: Thay vì nghĩ “Nếu thất bại thì sao?”, hãy hỏi “Nếu thành công thì sao?”. Hành động nhỏ mỗi ngày để giảm sợ hãi: Khi bạn bắt đầu, nỗi sợ tự động giảm đi. 2. Định luật Kidlin Ý nghĩa: Một vấn đề được viết ra là một vấn đề đã giải quyết xong một nửa. Áp dụng: Viết xuống cụ thể: “Tôi đang gặp vấn đề gì?” - càng cụ thể, càng dễ xử lý. Tự hỏi “Tại sao?” ít nhất 3 lần để tìm gốc rễ. Chia nhỏ vấn đề thành các bước hành động thay vì suy nghĩ chung chung. Duy trì thói quen “brain dump” (đổ suy nghĩ ra giấy) mỗi sáng hoặc tối để đầu óc nhẹ hơn. 3. Định luật Gilbert Ý nghĩa: Vấn đề lớn nhất trong công việc là: không ai nói cho bạn biết phải làm gì. Áp dụng: Tập đặt câu hỏi “Tôi cần biết điều gì để làm tốt hơn?" thay vì "Ai sẽ chỉ tôi đây?". Xây thói quen tự học: đọc, hỏi...