ĐỪNG TRỞ THÀNH KẺ BẮT NẠT ĐẦU TIÊN CỦA CON MÌNH
Không phải lời nặng nào cũng là kỷ luật.
Không phải lời chỉ trích nào cũng là sửa sai.
Không phải mọi sự im lặng đều là sức mạnh.
Đôi khi, đó là sự tổn thương.
Trẻ em sinh ra với trái tim thuần khiết, tâm trí rộng mở và niềm tin lớn lao vào chúng ta.
Những gì chúng nghe từ ta sẽ trở thành tiếng nói trong đầu — tiếng nói mà chúng mang theo suốt đời.
Vấn đề là: nhiều bậc cha mẹ không cố ý làm tổn thương con, nhưng lại vô thức lặp lại chính giọng nói từng làm mình tổn thương khi còn nhỏ. Một câu chê bai từ cha mẹ đôi khi không chỉ xuất phát từ hành vi của đứa trẻ hôm nay… mà còn từ ký ức, nỗi sợ, hoặc vết thương chưa lành của chính cha mẹ.
Tuổi thơ của cha mẹ ảnh hưởng trực tiếp đến cách họ phản ứng với con cái - và nếu không “giải mã” quá khứ của mình, chúng ta dễ vô tình biến nó thành “món quà” truyền đời cho con.
Nhìn nhận và Thấu hiểu để cha mẹ dừng lại, nhận diện: “Mình đang phản ứng với con – hay đang phản ứng với một ký ức cũ của chính mình?”
Khi bạn hiểu và chữa lành bên trong mình, lời bạn nói với con sẽ thay đổi. Và tiếng nói con mang theo suốt đời cũng sẽ thay đổi.
Hãy cẩn trọng với những gì bạn gieo vào con.
Hãy sửa sai bằng tình yêu.
Hãy dẫn dắt bằng sự kiên nhẫn.
Hãy kỷ luật mà không làm con xấu hổ.
Và luôn nói với con theo cách mà bạn muốn một ngày nào đó, chúng sẽ nói với chính mình.
Thế giới ngoài kia sẽ thử thách con - đừng để mái nhà trở thành nơi làm con gục ngã.
Hãy để, nhà là nơi bình yên để quay về...
Nhận xét
Đăng nhận xét