Chuyển đến nội dung chính

Mình thực sự đã CHẾT từ khi nào


 

10 tuổi: Bố mẹ dặn bạn phải HỌC GIỎI, để sau này có được 1 công việc ỔN ĐỊNH, rồi còn kiếm tiền nuôi thân

14 tuổi: Bố mẹ tiếp tục dặn bạn phải CỐ HỌC THẬT GIỎI, để thi được vào 1 trường CẤP 3 tốt, rồi còn thi ĐẠI HỌC nữa.

18 tuổi: Bạn thi đỗ vào 1 trường ĐẠI HỌC, đúng như tâm nguyện của bố mẹ. Với 1 chuyên ngành cũng khá hot, mà bạn nghĩ là xã hội sẽ cần.

22 tuổi: bạn TỐT NGHIỆP đại học, nhưng chuyên ngành của bạn lại không dễ tìm việc như bạn nghĩ. Mấy năm đầu bạn phải chạy shipper, rồi Grab, Be,...đủ thứ nghề để kiếm sống

26 tuổi: bạn tìm được 1 CÔNG VIỆC, tiền lương không nhiều, nhưng cũng tạm ỔN ĐỊNH. Bạn thường xuyên phải làm muộn đến tận khuya để hoàn thành xong công việc của mình

30 tuổi: bạn KẾT HÔN, cô ấy do 1 người quen giới thiệu cho bố mẹ bạn. Bạn chưa muốn cưới do lương còn chưa đủ nuôi thân, nhưng rồi để chiều lòng bố mẹ, bạn gật đầu đồng ý.

34 tuổi: Sức khỏe bạn ngày càng yếu đi, công việc thì ngày một nhiều hơn, lời hứa thăng tiến lại tiếp tục được lùi vô thời hạn. Cô vợ rỉ tai bạn: "Con trai mình tháng sau lên mẫu giáo lớn, song ngữ 7 triệu/tháng". Bạn nhíu mày, cô ấy to tiếng: "Anh đã như vậy, anh muốn con cũng như anh sao?" Bạn lặng đi, rút điện thoại chuyển khoản cho vợ thêm 3 triệu, tiền ấy bạn tính sẽ tự thưởng cho mình bộ Vest mới, vì mới được tăng thêm 10% lương sau 3 năm cống hiến hết mình.

38 tuổi: Thằng bé vào lớp 1. Cô chủ nhiệm nói: "Năm đầu tiên rất QUAN TRỌNG ! Phụ đạo một tháng khoảng 3 triệu". Bạn lặng đi. Đang tính đi học 1 khóa đầu tư để thoát nghèo, nhưng thôi, thấy người ta bảo đầu tư cho con cái là khoản đầu tư mang lại lợi nhuận tốt nhất.

42 tuổi: Thế rồi nó cũng sắp lên được cấp hai, thầy chủ nhiệm nói: "Năm ĐẦU TIÊN rất quan trọng", bạn cười: "vâng, em đang tính cho cháu đi học thêm". Dự định năm nay mua 1 hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, nhưng chắc thôi, lo cho con ăn học trước đã, rồi tính sau.

46 tuổi: Một ngày, khi vừa đi học về, thằng bé chạy đến ôm bạn và nói: "Ba, con muốn học Piano. Ba mua cho con 1 chiếc đàn nha". Câu "Ba làm gì có tiền" những năm tháng gần đây, bạn đã nói quá nhiều, nhưng lần này không hiểu sao KHÔNG NÓI NÊN LỜI.

50 tuổi: Con trai thi được vào 1 trường ĐẠI HỌC cũng không tồi lắm, chắc có lẽ cũng tốt hơn trường bạn ngày xưa. Như vậy là tốt rồi. Lại đúng chuyên ngành của bố. Chắc giờ cũng dễ tìm việc, nhưng mà học phí sao lại cao vậy nhỉ? Không biết còn phải đầu tư cho nó học đến bao giờ.

54 tuổi: Hôm nay con trai bạn TỐT NGHIỆP đại học. Bạn lấy hết cam đảm, xin cấp trên kém hơn bạn 15 tuổi cho phép được nghỉ buổi sáng, tới trường dự lễ tốt nghiệp của con. Rồi còn đi mua cho nó cái XE MÁY nữa..ĐÃ HỨA mấy năm nay rồi, mà ngày nào nó cũng hỏi.

58 tuổi: Bạn đi làm về sau 1 chầu nhậu say khướt với Sếp, chỉ thẳng mặt thằng con: "Mày suốt ngày lông bông, chọn cái nghề tử tế mà làm, dẹp mẹ ba cái thứ ĐAM MÊ VỚ VẨN đi". Ấy thế thôi mà lại thành cãi lộn. Chỉ nhớ mang máng câu cuối nó nói: "Con không muốn sống CUỘC ĐỜI NHƯ BA". Bạn phát hiện ra mình đã già, không đủ lý lẽ để nói lại nó, chỉ biết hét lên: "Tao là thằng bố của mày đấy!" Ấy thế mà nó cũng bỏ nhà đi mấy ngày

62 tuổi: Bạn nghe nói nhà nước chính thức cho tăng tuổi hưu của nam lên 65. Tin vui nhất trong cuộc đời, vậy là được NGỒI KHÔNG hưởng lương thêm 3 năm nữa. Thằng con cũng nói đến chuyện kết hôn. Vậy là lại phải chạy vạy lo cho nó cái đám cưới, để được như CON NHÀ NGƯỜI TA

66 tuổi: Vậy là bạn đã NGHỈ HƯU được gần 1 năm. Bạn 1 mình nhâm nhi chén rượu cùng mấy cái chân gà luộc. Sống bằng đồng lương hưu quả không dễ dàng. Sau từng đó năm đi làm, thu nhập cũng có tăng, mà sao kiếm được đồng nào, là hết đồng đó. Hơn 40 năm làm việc cật lực, chỉ để dành tiết kiệm được có vài chục triệu. Không hiểu sao nước mắt bất chợt ứa ra, chắc là do rượu cay quá, chứ gần THẤT THẬP CỔ LAI HY rồi, ai lại khóc như đứa trẻ vậy?

70 tuổi: Cả nhà làm lễ MỪNG THỌ cho bạn. Thằng con tặng bạn 1 chuyến du lịch Phú Quốc, vì cả cuộc đời vất vả, CHƯA CÓ DỊP đi nhiều. Nửa kia bên bạn cũng đã 40 năm cuộc đời; cãi vã, bất đồng cũng nhiều, mà có vẻ như cũng lâu rồi chưa được đi đâu. Lần này có lẽ cũng là cơ hội để cả hai HÂM NÓNG tình cảm. Chuẩn bị cả tháng trời, khi chỉ còn vài ngày nữa là lên đường, thì hỡi ôi, Covid khiến hãng bay hủy chuyến vô thời hạn

74 tuổi: Năm Covid thứ 4, thế giới hiện giờ chỉ còn 1 nửa. Covid thực sự đã mang đến 1 KẾT QUẢ VÔ CÙNG TỒI TỆ mà năm đó loài người không bao giờ có thể mường tượng ra. Mọi người gọi nó là cái búng tay của Thanos. Giờ mọi thứ đã trở nên bình thường, thiên nhiên đã dần phục hồi trở lại, không khí đã trở nên trong lành hơn rất nhiều, biển đã xanh lại như xưa. Bạn quyết định sẽ cùng người vợ đã gắn bó và hy sinh cả cuộc đời cho gia đình, sẽ đi chơi một chuyến. Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi từ trong nhà ra đầu ngõ mua thuốc rồi quay về.

78 tuổi: Bạn nằm trên giường bệnh, tỉnh lại sau cơn mê, xung quanh là toàn bộ người thân bạn bè, đồng nghiệp..vợ và con bạn bắt đầu khóc...Bạn nhận ra...bạn đang ở rất gần NGƯỠNG CỬA TỬ THẦN..Bạn muốn để lại chút tài sản cho con cháu, nhưng chợt nhớ ra, mình cũng đã bán sạch để chữa bệnh mấy năm qua. Đột nhiên bạn tự hỏi: Mình thực sự đã CHẾT từ khi nào? Bạn nhớ lại khoảnh khắc Khi bạn nhận tấm bằng TỐT NGHIỆP đại học. Rồi bạn tự hỏi, mình có thực sự đã 1 lần nào đó DÁM SỐNG cho BẢN THÂN mình???

Câu hỏi dường như quá khó để trả lời. Bạn nhắm mắt và lại 1 lần nữa, như hàng trăm lần trước đó...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI

  4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI Bạn đang ở tầng thứ mấy? Tầng 1: Nan nhận ( Victim mindset) Đặc điểm: - Luôn thấy mình là người bị hại: hoàn cảnh, gia đình, xã hội, người khác. - Lệ thuộc vào người khác: Luôn cần người khác, vui buồn phụ thuộc ngoại cảnh rất nhiều. - Rất thích tranh cãi và luôn muốn cãi thắng để chứng minh cái tôi. - Dễ mê tín, phép màu bên ngoài thay vì tự chịu trách nhiệm. Tầng 2: Người tự chịu trách nhiệm Đặc điểm: - Bắt đầu tự lái cuộc đời mình: ko đổ lỗi, ko chờ ai cứu. - Tự nhận lỗi về mình trước: Cuộc đời tôi đúng hay sai là do lựa chọn của tôi. - Phải trải nghiệm thật mới tin, không tin mù quáng. - Biết nhẫn nhịn, kiểm soát nóng giận, ko hơn thua vô ích vì tốn năng lượng. Tầng 3: Thuận theo dòng chảy Đặc điểm: - Cho phép vũ trụ chỉ dẫn, không tự lái nữa vì mình tự lái nó có hạn: Mở cửa cho các cơ hội mới đến, làm những sứ mệnh mình phải làm. - Mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó, kể cả khi thất bại thì nó xảy ra vì nó cũng có thể tốt cho tôi và mình cần thờ...

Tiếng Việt lớp 2

Bài 1: Bé Mai đã lớn Đi giày.      Đi giày.      Đi giày Đeo túi xách.     Đeo túi xách.     Đeo túi xách. Quét nhà.     Quét nhà.     Quét nhà. Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm. Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa Sắp xếp.     Sắp xếp.     Sắp xếp Ngay ngắn.     Ngay ngắn.     Ngay ngắn. Buộc tóc.     Buộc tóc.     Buộc tóc. Kiểu tóc.     Kiểu tóc.     Kiểu tóc. Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên. Bài 3: Ngày hôm qua đâu rồi Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ. Ngoài sân.      Ngoài sân.      Ngoài sân. Xoa đầu.      Xoa đầu.    ...

5 Quy Luật Ngầm (nhưng ít người biết) Âm Thầm Thay Đổi Đời Người

1. Định luật Murphy Ý nghĩa: Càng sợ điều gì, điều đó càng dễ xảy ra. Áp dụng: Nhận diện nỗi sợ: Viết ra những điều khiến bạn lo lắng nhất để nhìn rõ chúng, thay vì để chúng lẩn khuất trong đầu. Chuyển hướng tư duy: Thay vì nghĩ “Nếu thất bại thì sao?”, hãy hỏi “Nếu thành công thì sao?”. Hành động nhỏ mỗi ngày để giảm sợ hãi: Khi bạn bắt đầu, nỗi sợ tự động giảm đi. 2. Định luật Kidlin Ý nghĩa: Một vấn đề được viết ra là một vấn đề đã giải quyết xong một nửa. Áp dụng: Viết xuống cụ thể: “Tôi đang gặp vấn đề gì?” - càng cụ thể, càng dễ xử lý. Tự hỏi “Tại sao?” ít nhất 3 lần để tìm gốc rễ. Chia nhỏ vấn đề thành các bước hành động thay vì suy nghĩ chung chung. Duy trì thói quen “brain dump” (đổ suy nghĩ ra giấy) mỗi sáng hoặc tối để đầu óc nhẹ hơn. 3. Định luật Gilbert Ý nghĩa: Vấn đề lớn nhất trong công việc là: không ai nói cho bạn biết phải làm gì. Áp dụng: Tập đặt câu hỏi “Tôi cần biết điều gì để làm tốt hơn?" thay vì "Ai sẽ chỉ tôi đây?". Xây thói quen tự học: đọc, hỏi...