NẾU KHÔNG CHO CON SAI TRƯỚC MẶT…… CON SẼ SAI SAU LƯNG MÌNH
Tuần trước,
một chị nhắn tôi trong nỗi ân hận:
“Chú Hiếu ơi, con em ăn trộm, nói dối rồi…”
Tôi im lặng, lắng nghe.
Chuyện này, không hề hiếm.
Và không ít lần, tôi đã nhẹ nhàng nhắc chị – từ rất lâu rồi:
“Nếu chị không cho phép con sai trước mặt,
con sẽ sai sau lưng chị.”
Trẻ em cần được thử – được sai – được sửa. Chính chúng ta cũng vậy cơ mà.
Một đứa trẻ không được nghịch lửa trước mặt cha mẹ,
sẽ tìm cách nghịch lén khi không có ai.
Vì tò mò là bản chất của sự phát triển.
Sự cấm đoán không làm mất đi sự tò mò – nó chỉ đẩy con vào vùng tối, nơi con vẫn làm – nhưng một mình – trong bóng tối, nơi không có ai đánh giá/cấm cản/khiển trách
Và hậu quả có thể không lường trước được:
Có thể là bỏng.
Có thể là điện giật.
Có thể là đuối nước.
. . .
Chỉ vì người lớn đã chọn cách "cấm đoán" thay vì "đồng hành".
Chúng ta có thể:
- Cho con lại gần ngọn nến, cảm nhận sức nóng
- Cho con thổi lửa, nướng ngô, khoai. . .
- Cho con cầm cốc nước ấm, nước nóng – học cách phân biệt
- Cho con chơi các giáo cụ điện an toàn, ví dụ bảng bạn rộn, để thỏa mãn cái sự tò mò, bấm bấm. . .
Chính sự cho phép CÓ CHỦ ĐÍCH, chính là nền tảng để con phát triển trong an toàn và tin cậy.
Đó, đầu tiên là cho phép. Sau rồi những cái cấm chẳng hạn, ví dụ "Cấm sờ vào ổ điện", chúng ta nói thì chúng ta bế con ra khỏi đó chứ đừng chỉ nói mà không bế. Con còn bé, con sẽ hiểu qua hành động chúng ta làm hơn là chúng ta nói.
Câu chuyện nhỏ – Gói bim bim và sự tin tưởng
Ken về quê, hiếm khi đòi ăn bim bim.
Vì ở Hà Nội, mình cho phép Ken ăn bim bim.
Thậm chí, mình cùng con đi mua.
Và trong chính sự “cho phép đó”, con nghe được lời dặn:
“Ăn nhiều không tốt, và cũng chỉ ăn những cửa hàng uy tín thôi, kẻo đau bụng"
Khi con được thỏa mãn, con không bị đói khát, không bị cuốn vào, và con cũng sẽ khó bị người khác dụ dỗ.
Còn nếu ta cứ cấm, cứ gắt, con sẽ bị nén lại – và rồi:
- Ra ngoài ăn vụng
- Dễ bị mua chuộc
- Và dần dần… mất niềm tin
Không trao cho con trải nghiệm và niềm tin, thế thì khi lớn lên, ta dễ dàng hiểu không ai chịu nghe ai trong gia đình.
Rất nhiều phụ huynh than:
“Con không nghe lời em nói gì cả…”
“Gọi nó cũng chẳng trả lời…”
“Trong nhà, như thể mỗi người sống một thế giới riêng…”
Bạn có thấy quen không?
Với con còn nhỏ – đừng bỏ lỡ giai đoạn gieo hạt
Nếu bạn còn cơ hội – khi con còn nhỏ, hãy lắng nghe con nhiều hơn
Đặc biệt gia đình có từ 2 anh chị em, khi bạn quá thiên vị cho một bạn, bạn kia sẽ tổn thương, sẽ không dám cáu gắt trước mặt chúng ta, nhưng có thể bạn đánh bạn kia sau lưng chúng ta đó.
Hãy:
- Cho con sai trong giới hạn an toàn. Hiểu đúng là không có gì sai đâu, con đang trong tiến trình thôi.
- Tạo không gian để con được khám phá
- Lắng nghe và xây dựng lòng tin hai chiều
Giai đoạn đầu đời là giai đoạn dễ chuyển hóa nhất.
Còn với con đã lớn – và chuyện đã lỡ?
Đừng đổ lỗi cho con ngay
Đừng đánh giá ngay
Đừng phán xét ngay
Đừng để góc nhìn tiêu cực áp lên con ngay. . .
Hãy bắt đầu từ mình.
Chấp nhận mình từng thiếu lắng nghe, từng nóng nảy, từng lỡ tay, từng bỏ lỡ.
Học cách:
- Lắng nghe cái tâm muốn làm cha mẹ trong mình
- Và cả cái tính hung hăng, vội vàng, kiểm soát trong mình nữa
Rồi từ đó, mới có thể:
- Lắng nghe con
- Thấy được những tầng lớp sâu hơn trong tâm hồn con
- Và mở ra những câu nói đầy bao dung, đầy quan tâm, đầy người bạn…
Để con mở lòng, để con không đóng kín của căn phòng, để con không đóng cửa trái tim mình.
💌 Một vài dòng gửi đến bạn – người đang làm cha mẹ hoặc sẽ sớm trở thành…
Đừng bỏ sót giai đoạn nuôi dưỡng này.
Không ai sinh ra đã giỏi làm cha, làm mẹ.
Nhưng ai cũng có thể học nếu đủ yêu thương
Vì con chúng ta không sinh ra lần thứ hai.
Bố Ken✍️
Nhận xét
Đăng nhận xét