Chuyển đến nội dung chính

CÁC BẬC CHA MẸ, ĐỪNG LÀM “TRỰC THĂNG” NỮA!

 CÁC BẬC CHA MẸ, ĐỪNG LÀM “TRỰC THĂNG” NỮA! 



Tôi từng chia sẻ với nhiều phụ huynh một câu ngạn ngữ phương Tây: 

"You can lead a horse to water, but you can't make him drink" (tam dich: Bạn có thể dắt ngựa đến dòng sông, nhưng không thể ép nó uống nước). Đúng là bạn có thể dẫn ngựa đến nơi có nước - nhưng không thể bắt nó uống nếu nó không khát. Tương tự, bạn có thể đưa con đến gặp chuyên gia, sắp xếp những điều tốt nhất, mở ra mọi cơ hội cho con - nhưng nếu đứa trẻ không có nhu cầu thay đổi, thì mọi nỗ lực đều chỉ dừng lại ở bên ngoài. 

Trong trường hợp này, vẫn để không nằm ở khả năng thuyết phục của chuyên gia, mà nằm ở chính đứa trẻ -và cách mà nó được nuôi dạy. Đến đây tôi muốn nói tới chuyện "cha mẹ trực thăng" và hệ quả của việc yêu thương không có giới hạn. 

"Cha mẹ trực thăng" và những hệ lụy 

Khái niệm “cha mẹ trực thăng” (helicopter parenting) chỉ những phụ huynh luôn bay lượn quanh con cái, lo lắng thái quả, can thiệp quá mức, không cho con được tự chịu trách nhiệm với hành vi của mình. 

Cả ba mẹ của Minh lẫn gia đình của Duy đều rơi vào kiểu nuôi dạy này. Họ yêu con, sẵn sàng làm tất cả vì con - trừ việc để con đối diện với hậu quả. Họ nói thay con, quyết định thay con, xin lỗi thay con và che chắn cho con khỏi bất cứ nỗi buồn nào. 

Kết quả là gì? Là những đứa trẻ không biết mình muốn gì, không chịu nổi thất bại, không cần phải cố gắng. Trưởng thành trong một môi trường “hỗ trợ tận răng", các em chưa bao giờ biết đến cảm giác tự hào khi vượt qua một thử thách thực sự. 

Bạn có thể dẫn ngựa đến nơi có nước -nhưng không thể bắt nó uống nếu nó không khát. Tương tự, bạn có thể đưa con đến gặp chuyên gia, sắp xếp những điều tốt nhất, mở ra mọi cơ hội cho con - nhưng nều đứa trẻ không có nhu cầu thay đổi, thì mọi nỗ lực đều chỉ dừng lại ở bên ngoài. 

Giữ con bên mình để an toàn, hay để con đi để trưởng thành? Tôi nghĩ rằng nếu cứ tiếp tục giữ con ở nhà, để tình trạng này kéo dài, có thể chúng ta sẽ "giữ được sự an toàn" - nhưng phải đánh đổi nơi con một tương lai không động lực, không mục tiêu. 

Cho con vào một trường nội trú bản trú có định hướng kỷ luật, nơi có người giám sát, có chương trình học phù hợp, có hoạt động ngoại khóa và sự kèm cặp nghiêm túc cũng là một giải pháp mà cha mẹ có thể tìm hiểu. Ở đó, con không thể chơi game suốt ngày, không thể nằm dài cả buổi sảng. Con buộc phải vận động, sinh hoạt theo giờ giấc, tập làm việc nhóm, học cách tự chăm sóc bản thân. Dĩ nhiên, giải pháp này không phải là hoàn hảo bởi nó cần cha mẹ tìm hiểu kỹ để chọn đúng ngôi trường phù hợp nơi con sẽ vào học nội trú và cha mẹ cũng có thể gặp sự phản ứng dữ dội của con khi chọn cách này. Có thể con sẽ giận. Có thế con sẽ nghĩ rằng cha mẹ "vứt bỏ mình". 

Một ông bố từng hỏi tôi về nguy cơ xảy ra khi chọn giải pháp này. Ông hỏi: “Lỡ nó thù tui cả đời thì sao?". 

Tôi chỉ có thể trả lời thật lòng: "Đó là khả năng có thể xây ra. Nhưng nếu không hành động gì, thì điều chắc chắn sẽ xây ra là: con sẽ tiếp tục như hiện tại - và chúng ta sẽ phải chứng kiến đứa trẻ ngày càng trôi xa khỏi cuộc sống thật". 

Không có giải pháp hoàn hảo - chỉ có giải pháp phù hợp nhất ở thời điểm này 

Cuối cùng, không gia đình nào trong hai trường hợp nói trên đưa ra quyết định. Họ cảm ơn tôi, mang theo sự lo lắng về nhà - và có lẽ tiếp tục giằng co trong lòng với những câu hỏi: "Liệu con có hiểu minh không?", "Có phải mình đang làm quá?", "Có nên chờ thêm một thời gian?". 

Tôi không giục. Tôi không thúc ép. Làm cha mẹ là một hành trình rất riêng. Nhưng tôi luôn mong rằng, trong một khoảnh khắc nào đó, họ sẽ đủ can đảm để làm điều con cần, chứ không chỉ làm điều con muốn. Bởi vì, không ai có thể sống thay con, trong cuộc đời của nó được. Nhưng cha mẹ có thể cho con một cơ hội để thật sự sống. 

Và đôi khi, cơ hội đó nằm trong chính sự dũng cảm của cha mẹ khi dám buông tay đúng lúc, để con được tự mình bước tới. Bạn có thể dắt ngựa đến dòng sông. nhưng bạn không thể ép nó uống. Nhưng nếu một ngày nào đó con ngựa ấy thấy khát, nó sẽ nhớ rằng bạn đã chỉ cho nó nơi có nước. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI

  4 TẦNG NHẬN THỨC CỦA CON NGƯỜI Bạn đang ở tầng thứ mấy? Tầng 1: Nan nhận ( Victim mindset) Đặc điểm: - Luôn thấy mình là người bị hại: hoàn cảnh, gia đình, xã hội, người khác. - Lệ thuộc vào người khác: Luôn cần người khác, vui buồn phụ thuộc ngoại cảnh rất nhiều. - Rất thích tranh cãi và luôn muốn cãi thắng để chứng minh cái tôi. - Dễ mê tín, phép màu bên ngoài thay vì tự chịu trách nhiệm. Tầng 2: Người tự chịu trách nhiệm Đặc điểm: - Bắt đầu tự lái cuộc đời mình: ko đổ lỗi, ko chờ ai cứu. - Tự nhận lỗi về mình trước: Cuộc đời tôi đúng hay sai là do lựa chọn của tôi. - Phải trải nghiệm thật mới tin, không tin mù quáng. - Biết nhẫn nhịn, kiểm soát nóng giận, ko hơn thua vô ích vì tốn năng lượng. Tầng 3: Thuận theo dòng chảy Đặc điểm: - Cho phép vũ trụ chỉ dẫn, không tự lái nữa vì mình tự lái nó có hạn: Mở cửa cho các cơ hội mới đến, làm những sứ mệnh mình phải làm. - Mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó, kể cả khi thất bại thì nó xảy ra vì nó cũng có thể tốt cho tôi và mình cần thờ...

Tiếng Việt lớp 2

Bài 1: Bé Mai đã lớn Đi giày.      Đi giày.      Đi giày Đeo túi xách.     Đeo túi xách.     Đeo túi xách. Quét nhà.     Quét nhà.     Quét nhà. Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm.     Chuẩn bị nấu cơm. Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa.     Dọn bát đũa Sắp xếp.     Sắp xếp.     Sắp xếp Ngay ngắn.     Ngay ngắn.     Ngay ngắn. Buộc tóc.     Buộc tóc.     Buộc tóc. Kiểu tóc.     Kiểu tóc.     Kiểu tóc. Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên.     Ngạc nhiên. Bài 3: Ngày hôm qua đâu rồi Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ.      Em cầm tờ lịch cũ. Ngoài sân.      Ngoài sân.      Ngoài sân. Xoa đầu.      Xoa đầu.    ...

5 Quy Luật Ngầm (nhưng ít người biết) Âm Thầm Thay Đổi Đời Người

1. Định luật Murphy Ý nghĩa: Càng sợ điều gì, điều đó càng dễ xảy ra. Áp dụng: Nhận diện nỗi sợ: Viết ra những điều khiến bạn lo lắng nhất để nhìn rõ chúng, thay vì để chúng lẩn khuất trong đầu. Chuyển hướng tư duy: Thay vì nghĩ “Nếu thất bại thì sao?”, hãy hỏi “Nếu thành công thì sao?”. Hành động nhỏ mỗi ngày để giảm sợ hãi: Khi bạn bắt đầu, nỗi sợ tự động giảm đi. 2. Định luật Kidlin Ý nghĩa: Một vấn đề được viết ra là một vấn đề đã giải quyết xong một nửa. Áp dụng: Viết xuống cụ thể: “Tôi đang gặp vấn đề gì?” - càng cụ thể, càng dễ xử lý. Tự hỏi “Tại sao?” ít nhất 3 lần để tìm gốc rễ. Chia nhỏ vấn đề thành các bước hành động thay vì suy nghĩ chung chung. Duy trì thói quen “brain dump” (đổ suy nghĩ ra giấy) mỗi sáng hoặc tối để đầu óc nhẹ hơn. 3. Định luật Gilbert Ý nghĩa: Vấn đề lớn nhất trong công việc là: không ai nói cho bạn biết phải làm gì. Áp dụng: Tập đặt câu hỏi “Tôi cần biết điều gì để làm tốt hơn?" thay vì "Ai sẽ chỉ tôi đây?". Xây thói quen tự học: đọc, hỏi...