Trong thế giới côn trùng, bọ ngựa là một hình mẫu kỳ lạ: dáng mảnh mai như diễn viên múa, chân trước cong lại như võ sĩ đang chuẩn bị tung đòn chí mạng. Với cái đầu hình tam giác có thể xoay 180 độ và đôi mắt lồi có thể nhìn chuyển động từ xa, nó có một vẻ ngoài khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa… hơi ớn. Và trong số hàng ngàn điều thú vị về bọ ngựa, thứ khiến nó nổi tiếng toàn cầu chính là: “ăn thịt bạn tình”.
Hành vi “sexual cannibalism” (ăn thịt bạn tình) thường thấy ở bọ ngựa cái. Trong lúc hoặc ngay sau khi giao phối, con cái to lớn hơn, nhiều hormone hơn và đói bụng hơn có thể quay lại đớp luôn anh người yêu đang “ân ái” rất tình cảm phía sau. Không phải vì hận tình, mà đơn giản là vì hắn giàu đạm. Sự thật là phần lớn những trường hợp ăn thịt chồng lại xảy ra trong môi trường nuôi nhốt hoặc phòng thí nghiệm, nơi con đực không có đường thoát. Còn trong tự nhiên, tỷ lệ sống sót của con đực sau khi “hoàn thành nhiệm vụ” có thể lên tới 50-70%. Miễn là anh khôn ngoan, chọn lúc nàng ăn no hoặc tiếp cận từ phía sau nhẹ nhàng như một cơn gió mùa thu, làm 1 phát đánh nhanh, chạy nhanh thì vẫn còn cơ may sống sót.
Vậy tại sao con cái lại muốn ăn thịt bạn tình? Câu trả lời nằm ở sinh học: quá trình tạo trứng tiêu tốn lượng lớn năng lượng và protein. Khi hormone sinh sản tăng cao, bọ ngựa cái trở nên hung dữ hơn, háu ăn hơn, và bất kỳ nguồn dinh dưỡng nào ở gần nhất là một gã đực béo tốt đang nằm sát bên đều trở thành mục tiêu dễ dàng. Câu chuyện khá giống với con người: phụ nữ khi mang thai cũng thường “khó ở” vì sự thay đổi nội tiết tố, chỉ khác là họ không cắn ai, cùng lắm là càm ràm hoặc khóc một trận. Còn nếu họ im lặng thì quá đáng sợ. Lúc đó nhớ ghé shop của ad mua gì để dỗ đi nhé: https://s.shopee.vn/3q8JGheTxI
Một điểm đặc biệt khiến bọ ngựa trở thành “sát thủ” trong thế giới côn trùng là cách săn mồi. Đôi chân trước của nó được cấu tạo như lưỡi hái có gai, có thể tung đòn chớp nhoáng với tốc độ chưa đến 0.2 giây để tóm gọn con mồi. Thức ăn của chúng bao gồm ruồi, muỗi, dế, cào cào, đôi khi là cả chim non, chuột hoặc rắn nhỏ nếu chúng đủ lớn. Bọ ngựa không săn theo bầy, không cần bẫy, chỉ cần ngồi yên và chờ thời. Màu sắc cơ thể cũng giúp chúng ngụy trang đỉnh cao, từ lá khô, hoa lan cho đến cành cây khô khốc.
Về phía con đực, dù biết tiếp cận bạn tình là hành động nguy hiểm, nó vẫn không thể cưỡng lại bản năng sinh tồn thứ hai: sinh sản. Và nếu chẳng may bị cắn trong khi giao phối, con đực sẽ không bỏ chạy mà chuyển sang “kích hoạt chế độ cuối cùng”: tiếp tục giao phối mãnh liệt hơn để truyền tinh trùng cho bằng được. Đây gọi là “phản xạ giao phối” một cơ chế sinh học đã được lập trình trong gene. Hệ thần kinh của bọ ngựa không tập trung ở đầu nên kể cả khi mất đầu, phần thân vẫn hoàn tất quy trình. Một cái chết không hề uổng phí, nếu nhìn dưới góc độ tiến hóa.
Và nếu bạn hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu con đực lỡ gặp một con cái vừa mới ăn thịt bạn trai cũ? Thì cũng còn tùy. Con đực có khả năng cảm nhận pheromone và trạng thái cơ thể con cái để đoán xem nàng đang no hay đói, dễ tính hay “khó ở”. Nếu thấy nguy hiểm, nó sẽ tạm lùi. Nếu hormone thúc ép, nó lại liều mình như chẳng có cảnh báo gì xảy ra, múc thôi.
Bọ ngựa không biết yêu, càng không biết đạo đức. Nhưng thứ chúng làm lại mang tính chiến lược cao: con cái cần protein để tạo trứng, con đực cần truyền gene cho đời sau. Ăn thịt bạn tình, thoạt nghe thì tàn độc, nhưng thật ra là bản năng tiến hóa sắc bén, giúp bọ ngựa sống sót và sinh tồn suốt hàng triệu năm qua. Với chúng, sống là để yêu, và yêu là phải đẻ. Còn sau đó, có là bữa tối hay không thì tính sau, không thể trì hoãn sự sung sướng ấy được.
Nhận xét
Đăng nhận xét