Khi cả thế giới nói “KHÔNG”,có một người đã nói “CÓ”. Năm 1942. Giữa Thế chiến thứ hai. Trên Ấn Độ Dương, một con tàu trôi dạt như chiếc quan tài nổi. Trên đó là 740 đứa trẻ Ba Lan – mồ côi, sống sót từ các trại lao động của Liên Xô. Cha mẹ chúng đã chết vì đói, bệnh tật và kiệt sức. Chúng trốn được sang Iran. Nhưng bi kịch vẫn chưa kết thúc. Không một quốc gia nào chịu mở cửa. Con tàu đi dọc bờ biển Ấn Độ. Từ cảng này sang cảng khác. Và từng cánh cửa đóng sập lại. “Không phải trách nhiệm của chúng tôi.” Thức ăn cạn dần. Thuốc men không còn. Và thứ cuối cùng giúp chúng sống sót – hy vọng – cũng mờ đi. Maria, 12 tuổi, nắm tay cậu em trai 6 tuổi. Em từng hứa với người mẹ hấp hối rằng sẽ bảo vệ em mình. Nhưng làm sao giữ lời hứa đó, khi cả thế giới đã quyết định rằng họ không đáng được sống? Tin tức cuối cùng đến được Nawanagar, một tiểu quốc nhỏ ở Gujarat. Người cai trị nơi đây là Jam Sahib Digvijay Singhji. Một tiểu vương dưới sự kiểm soát của Đế quốc Anh. Không quân đội. Không quyền lự...